Anh sẽ đợi em trong hồi ức - Full - Tân Di Ổ
Tuổi thơ anh trôi qua trong nghèo khổ khốn khó, không có dũng khí để yêu si cuồng điên dại; cô sở hữu nụ cười tươi rạng rỡ, chưa từng nếm trải sự tàn khốc của hiện thực. Bởi vậy, anh và cô, có chung một niềm hạnh phúc đầy thương cảm, chỉ chờ mong gặp nhau ở nơi tận cùng hồi ức.
Từ khi Diêu Khởi Vân trở thành con nuôi nhà Tư Đồ Quyết, anh chỉ biết nhắm mắt nghe lời, không bao giờ từ chối dù chỉ một việc nhỏ nhất, nhưng vì cô, anh lại sẵn lòng che giấu mọi người, trộm nếm thứ rượu của thần ái tình rớt xuống nhân gian, dẫu đó có là thuốc độc ghê gớm nhất, anh cũng cam nguyệt không hề ăn năn. Thế nhưng, trong hồi ức ngọt ngào nhất ấy, anh lại chưa từng nói một câu: “Anh yêu em…”
Anh và cô ở bên nhau, luôn có một cảm giác ấm áp mà trơ trọi, tựa hồ như hai kẻ nương tựa vào nhau để sống trong thế giới thất lạc, chỉ có nhau, không thể nào thay thế.
Vậy mà cô, lại ra đi trong lúc tình yêu sâu đậm nhất, một mạch bảy năm liền.
Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”
Em có tin thời gian quay ngược trở lại được không, nếu như có thể trở về quá khứ, em sẽ làm gì?
Cô nói: “Em muốn đi tìm Tư Đồ Quyết của năm đó, nói với cô ấy rằng: nhất định nhất định phải yêu Diêu Khởi Vân. Nếu gặp được cả Diêu Khởi Vân năm đó, nhờ anh giúp em nói với anh ấy rằng: ngày 5 tháng 7 năm 2001, cho đến giây cuối cùng của người hôm đó, em vẫn đợi anh ấy ở nơi đây.”

Mình thấy truyện này rất hay. Mình đã mua sách về đọc, kết thúc rất buồn để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ. Tuy nhiên, mình cũng suy nghĩ là bố, là mẹ có cần phải đối xử với con cái tàn nhẫn thế không? Còn về Đàm Thiếu Thành sau khi một người bạn tự sát vì việc mình làm, một người thì lưu lạc nước ngoài sống mà không có gia đình mà vẫn có thể sống như thế không hiểu lương tâm của ĐTT để ở đâu? Vì sao đến phút cuối cũng không cho bố mẹ của Tư Đồ Quyết một sự thật. Một người thật sự đáng sợ. Người ta cứ lấy hoàn cảnh sống khó khăn để ngụy biện cho mọi thủ đoạn của mình thật không thể chấp nhận được. Mình thích tính cách của Tư Đồ Quyết và cách giải quyết của cô ấy.
Mình đang đọc dở, mới tới chương 18, rùi tự nhiên đọc comment của các bạn nói tới "một tình yêu chết" làm mình đau tim quá, thực sự thấy đau, lo lắng, sợ hãi tới những kết cục thê thảm của câu chuyện:(
Trong tất cả các cuốn của TDO, quyển này là khiến người đọc ray rứt nhất. Dẫu biết rằng kết cục rất hợp lý, nhưng vẫn cứ tiếc nuối. Đoạn TDQ nhặt áo ở sân bay, chi tiết căn nhà của DKV, thật khiến người ta muốn trách cũng không trách được ai. Xa nhau quá lâu rồi, lâu đến nỗi DKV không hình dung ra được khuôn mặt của TDQ, TDQ cũng không tìm thấy được cái quá khứ ấm cúng bên người thân, cô cô đơn ngay chính trên quê hương, bảy năm trời cũng không làm cho những người thân yêu nhất bỏ qua những lỗi lầm không phải do cô. Những bước đi sau này ở nước ngoài cũng là do sự nghi kỵ đó mà ra, bởi một người mất hết thì còn gì để tiếc nuối, trong lúc đau đớn nhất, cô đơn nhất.
tai sao van chua co chuong 41 nhi?
Nguyễn Nhật Ánh từng viết: cho tôi một vé quay về tuổi thơ. nhiều người bạn của tôi bảo đọc truyện chỉ muốn cười nhưng tôi lại thấy ẩn sâu phía sau nụ cười là nỗi buồn. liệu có ai có thể cho mình một tấm vé quay về quá khứ làm lại từ đầu? "gió không bao giờ thổi lại nơi nó đã từng đi qua", cùng một nơi nhưng hôm nay và hôm qua gió đã khác rồi. mà gió- một thứ vô tri vô giác còn vậy huống hồ gì một TDQ? bạn trách tdq quá mạnh mẽ nhưng bạn lại quên rằng có mấy ai đủ lòng vị tha mà quên đi được hết quá khứ để làm lại từ đầu đây? bạn thử nghĩ xem nếu một ngày nào đó bạn gặp khó khăn và người mà bạn tin yêu, thân thuộc nhất đều quay đầu làm ngơ thì khi ấy trái tim bạn sẽ thế nào? nếu là tôi, tôi chỉ sợ mình không đk như cô ấy mà sẽ là Khúc tiểu Uyển mất thôi. tôi chỉ thấy thương cho dkv. không phải anh chỉ k có niềm tin vào tdq mà ngay cả bản thân mình anh cũng vậy. bỏ mặc cảm xúc, tình cảm thật sự của mình để rồi tới khi cúi đầu quay lại thì đã quá muộn. HÃY BIẾT THA THỨ ĐỂ RỒI ĐƯỢC THỨ THA.
ui . ban oi! bao jo moi co chap moi vay? ngay nao minh cung vao ma ko thay? buon hiu ah.
ui . ban oi! bao jo moi co chap moi vay? ngay nao minh cung vao ma ko thay? buon hiu ah.
Chương 38 sao lâu wa. Ngày nào mình cũng ghé mà không thấy. Đọc cứ bị đứt quãng hoài ah. Muốn biết kết thúc lắm rồi.
Hi. Tại đằng nào mọi người cũng đợi lâu rồi, nên Alobooks quyết định đợi có cả 3 chương cuối để đăng luôn nhé ^^
Các trang