duyen phan truyen ngan online

DUYÊN PHẬN

Nguồn bài viết: Hân Viết Truyện (Tác Giả)

[Chương 1] Truyện Ngắn Duyên Phận

Hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người về cuộc đời của chính mình, đơn giản không phải kể lể, lại càng không phải khoe khoang. Mà chỉ đơn giản tôi muốn kể cho mọi người về cuộc đời của tôi vậy thôi. Nói sơ qua về tôi: tôi – Hân một cô gái sinh ra và lớn lên tại TPHCM. Tôi là một cô gái luôn xem trọng sự tự do và không thích bị phụ thuộc vô ai đó đặc biệt là ba mẹ, trong lòng tôi lúc nào cũng nung nấu một ước mơ là phải trở nên thật giàu, vừa khiến bản thân mình không phải nhìn sắc mặt người khác khi ra đường vừa khiến ba mẹ tôi có một cuộc sống nhẹ nhàng hơn vì ba mẹ đã khổ cực vì chúng tôi nhiều rồi. Tôi có một gương mặt ưa nhìn, làn da trắng hồng, tóc chỉ ngang vai và kèm theo một chiếc kính dày cộm ^^ (vì tôi là một con mọt sách chính hiệu). Nhà tôi không gọi là giàu có mà chỉ đủ sống thôi, tôi là con cả, tôi còn một thằng em trai cách mình tận 10 tuổi.
Nói sơ qua về mình vậy đủ rồi, trong quá trình viết thì mọi người sẽ hiểu hơn về tôi. 
Còn 1 ngày nữa là tôi chính thức lên dĩa, chính thức bước vào kỳ thi cuối cùng của thời học sinh, lòng cũng hơi buồn, mà cũng có chút vui. Buồn vì tôi không được làm học sinh nữa, còn vui là vì tôi sẽ không còn phải áp lực chuyện học hành gì nhiều ( vì tôi nghĩ học đại học rất thoải mái, thật ngây thơ ^^) . tôi không như những đứa bạn cùng lứa khác, ôn bài sấp mặt ^^ mà tôi sẽ để đầu óc mình thoải mái bằng cách lướt facebook và nghe nhạc. Đang lướt fb thì mẹ vào phòng ngồi cạnh tôi và hỏi:
– Ôn bài gì chưa con mà ngồi ôm máy thế? Chưa thấy ai như mày cả, người ta thì ôn bài không hết còn mày thì ngồi chơi .
– Dạ con ôn rồi, ngày mai con thi rồi nên phải để đầu óc thư giãn chứ mẹ, chứ ôn nhiều quá chẳng có tác dụng gì ngược lại còn phản tác dụng. 
– ừ đó giờ ba mẹ chẳng phải lo gì việc học hành của mày cả, tao hỏi vậy thôi. Lo mà đi ngủ sớm mai đi thi . 12 năm ăn học quyết định vào ngày mai đấy, lo mà thi cho tốt vào, học xong ra trường lo kiếm tiền trả lại cho ba mẹ không là chết.
– Mẹ không cần phải lo, nhất định sau này mẹ sẽ là mẹ của tỷ phú mà ^^ 
sau đó tôi ôm lấy mẹ cười hì hì, mẹ bảo tôi ngủ sớm mai đi thi rồi đi ra. Nói như thế cho mẹ vui thôi chứ tôi chưa định hình được tương lai sẽ làm gì. Thôi thì đi ngủ để mai dậy sớm đi thi, cứ để cuộc đời trôi đi…… 
sáng hôm sau, không cần chiếc đồng hồ reo tôi cũng đã dậy hơn nó 30’ vì hồi hộp quá ngủ không được. Thế là tôi sửa soạn cá nhân, liếc sơ qua bài rồi đi thi. Kết quả thi tốt hơn cả chữ tốt, còn 2 ngày nữa thôi là kết thúc kỳ thi cuối cùng của thời học sinh … và nó cũng trôi qua, tôi cùng đám bạn, à không chỉ có 2 đứa bạn thân từ cấp 2 của tôi thôi, đó là con Đình và con Ngọc. Gia đình của Đình thì khá giả hơn gia đình tôi, tính nó khá giống tôi. Còn con Ngọc thì gia đình nó hơi khó khăn hơn tôi, nó nghỉ học rồi nhưng chúng tôi còn liên lạc với nhau đến giờ. Chúng tôi kể nhau nghe về kỳ thi và chúc mừng nhau vì đã vượt qua nó. Và chúng tôi cùng nhau tìm việc làm vì lên đại học rồi không thể để ba mẹ còng lưng ra nuôi nữa. 
Sau đó 1 tháng chúng tôi có kết quả, cả 2 chúng tôi đều đậu đại học và cùng ngày đó chúng tôi cùng đi phỏng vấn chỗ làm việc. Nó chọn làm nhân viên part time tại siêu thị 24h, còn tôi thì làm nhân viên cho một tiệm mỹ phẩm. Vì sở thích của tôi là mỹ phẩm, từ năm cấp 3 tôi đã bắt đầu skincare và tìm hiểu mọi thức về skincare nên cũng có ít nhiều kinh nghiệm, sẵn mình cũng có thể tư vấn những gì mình biết cho khách. Chúng tôi đi ăn sáng cùng nhau và Đình chở tôi đến chỗ phỏng vấn rồi nó đi qua chỗ nó. Tiệm tôi làm nằm trên con đường 3/2 quận 10. Hôm nay tôi chọn cho mình một chiếc sơ mi trắng, quần tây đen trông khá là đứng tuổi và lịch sự,vì làn da tôi trắng sẵn nên tôi chỉ cần thoa một ít son đỏ là vô cùng nổi bật rồi. bước vào tiệm tôi nói chị nhân viên là tới phỏng vấn xin việc thì chị bảo tôi lên lầu. Đi lên lầu tôi lịch sự gõ cửa xin vào, vừa mở cửa tôi thấy một người đàn ông đang ngồi trong phòng, anhbất ngờ khi thấy tôi và vội đứng dậy. Tôi liền cuối đầu chào và hỏi :
– Anh ơi em tới để phỏng vấn ạ
– À, mời em vào. 
Tôi bước vào có hơi hồi hộp nhưng vẫn không để đối phương thấy rõ sự hồi hộp của bản thân.
– Chắc em cũng tìm hiểu sơ qua về công việc ở đây rồi nhỉ ?
– Dạ vâng ạ, em đã tìm hiểu và cảm thấy nó phù hợp với bản thân ạ
– Uhm, thế em bao nhiêu tuổi rồi?
– Dạ em 18 ạ
– Ôi nhỏ thế á, em vừa thi đại học xong nhỉ ?
– Dạ vâng, thế nên em muốn tìm một việc làm để có thêm kinh nghiệm là chính ạ. 
– Thế là tốt, chỗ anh tuyển nhân viên không cần gì nhiều, chỉ cần em siêng năng và làm việc có trách nhiệm là được. Ngoài ra em cần có khả năng giao tiếp và vốn hiểu biết về mỹ phẩm nữa em nhé.
– Dạ vâng, em không chắc là giỏi nhất về mỹ phẩm nhưng bản thân có kha khá kinh nghiệm về mỹ phẩm anh không phải lo ạ ^^
– Uhm, ok em, em để hồ sơ lại rồi mai đi làm thử nhé, anh sẽ cho em thử 1 tuần rồi sau đó sẽ quyết định sau ^^. Cảm ơn em. 
– Dạ em cảm ơn anh ạ, thế em về ạ.
– Uhm, em về.
Vừa ra khỏi tiệm mỹ phẩm tôi rút điện thoại ra gọi ngay cho còn Đình, nó bảo ngày mai cũng bắt đầu đi làm. 10’ phút sau nó chạy qua chở tôi về, nó bảo mai ngày đầu đi làm nên bồ nó nhất quyết đòi chở noa đi cho bằng được, thế là… tôi phải đi một mình !  
Về nhà hí hửng khoe ba mẹ, ba mẹ cũng vui, bảo cố mà làm với học cho tốt sau này ra đỡ khổ, có nhiều kin h nghiệm cũng đỡ hơn. Nghĩ cũng buồn, ước gì có bồ để mình chia sẻ niềm vui, có bồ để mình kể lể, có bồ chở mình đi làm ngày đầu haiz…. 
Và rồi ngày mai lại đến, huhu, ngày đầu tôi đi làm, không biết như nào đây hic. Sáng dậy thật sớm makeup nhẹ, chọn một chiếc áo thun màu hồng và một cái quần tây, ghé quán bác Liên ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay tôi đến chỗ làm khá sớm, chị Trinh – nhân viên ở đó đưa đồ cho tôi thay và chỉ tôi sơ qua công việc, tôi làm nhân viên trông coi, tư vấn khách. 
8h tiệm bắt đầu mở cửa, mà bây giờ chỉ mới 7h30, còn sớm quá nên tôi rút điện thoại ra nói chuyện với con Ngọc. 
– Ê hôm nay tao đi làm ngày đầu huhu
– Uh, cố lên nha Heo (hồi cấp 2 tôi rất mập, nên nó luôn gọi tôi như thế)

– Mày có thể nói gì động viên tao được hưm hihi )
– Cố lên có Ngọc luôn chờ Heo
Đang nói dở thì anh chủ tiệm tới, tôi vội cất điện thoại và chào anh. Anh cũng nhìn tôi cười rồi đi lên, chắc lên để lát coi tôi làm việc như nào đây mà. Thế là tới gờ mở cửa, nhưng tôi nghĩ sớm như này chắc khách không đông đâu, ít nhất cũng 9-10h thì may ra. 
Tầm 1-2 tiếng sau thì những vị khách đầu tiên cũng đến, và rồi từ từ đông lên, tôi tư vấn không xuể. Không hiểu sao mà cái tiệm này đông thế không biết.. huhu không hề đơn giản như tôi nghĩ. Rồi thời gian thử việc cũng trôi qua, tôi chính thức được nhận vào làm, anh chủ có sđt tôi nên ông í bắt đầu nhắn tin hỏi han tôi làm việc như nào, tôi cũng chỉ trả lời qua loa nhưng ông ấy không dừng lại ở đó mà còn nhắn tới tấp hỏi về đời tư của tôi. Ông hỏi tôi là có người yêu chưa, linh tính được điều chẳng lành nên tôi nói dối ông í là có rồi. Ông ấy chỉ giảm số lần nt lại thôi chứ vẫn chưa ngưng cái trò đó, tôi cũng chẳng quan tâm vì cảm thấy không thích. Ông í giàu lắm, chỉ mới 30t mà có tận 5 chi nhánh của tiệm mỹ phẩm trong tay rồi, nghe nói đâu kinh doanh chỉ là nghề tay trái thôi, còn ông ý là bên bất động sản hay sao đó tôi không rõ. 
Sau 1 tháng làm việc tôi cũng đã quen dần, tôi cũng sắp vào học rồi. Tôi quyết định sẽ chọn học bên truyền thông. Đang mải kmee nghĩ về lớp mới bạn mới ở trường đại học thì chị Trinh bảo tôi: 
– Hân ơi khách vô rồi em làm việc thôi
– À dạ – tôi gãi đầu
Hôm nay là ngày cuối sale mỹ phẩm 30% để tri ân khách hàng nên đông lắm, nói vậy thôi chứ ngày đầu cũng đông gần chết thở không nổi. Tôi đến tư vấn cho 1 cặp nam nữ đang lừa đồ gần tôi. 
– Dạ anh chị cần tìm sản phẩm gì ạ, hay cần em tư vấn gì không ạ?
– Dạ đây là da của anh em, mụn ẩn hơi nhiều nên em đang tìm hiểu một vài sản phẩm cho anh ấy ạ. Bạn nữ nói
Tôi quay sang nhìn bạn nam rồi bảo
– À mụn ân nếu muốn hết nhanh thì nên đi nặn rồi về mình skincare chị nhé, nếu mình không muốn nặn thì dùng tẩy tế bào chết hóa học AHA hoặc BHA để đẩy mụn từ từ, nó hơi nhạy cảm vì dùng cái này dành cho những bạn phải cực kỳ kĩ vì phải chống nắng. Hoặc dùng rentiol nhưng mình vẫn khuyên bạn nên đi lấy mụn hơn vì nó sẽ hiệu quả hơn, một số trường hợp dùng ttbc hóa học bị break out nữa
– ồ, thế anh Thành thấy như nào, e đã bảo a rồi nên đi nặn mà.
– Thế bạn chỉ giúp mình vào sản phẩm mình có thể dùng sau khi nặn mụn không? – bạn nam bảo
– À ok anh, sau nặn mụn nên dùng B5 để da phục hồi nhé, anh có thể lên mạng xem skicare sau nặn mụn trên mạng nhé, tại vì nó dài lắm em không thể kể hết được. 
Bạn nam ok và 2 bạn ấy bắt đầu tự đi tìm hiểu và bàn với nhau, mình hiểu ý nên đi tư vấn khách khác để 2 bạn tham khảo. Sau một hồi mình thấy bạn nữ chạy lại xin sđt mình bảo là thấy mình có hiểu biết về mỹ phẩm nên muốn xin sđt có gì hỏi tôi một số thứ về skincare. Không hiểu sao lúc đó tôi ngu ngu tưởng thật mà cho.. rồi bạn nữ cảm ơn ríu rít và ra tính tiền cùng bạn nam đi về.
Tối hôm đó, đang ngồi đọc sách thì điện thoại thông báo có tin nhắn tới, tôi cứ nghĩ là con Đình hay con Ngọc bạn tôi, nhưng không là tn số lạ, nội dung lag “Hi bạn”. Tôi thấy không quen nên chẳng rep lại, 15’ p sau tôi lại nghe tiếng thông báo của điện thoại, lại là sđt hồi nãy, họ nhắn: 
– Chào bạn, tôi là bạn nam hồi nãy có nhờ bạn tư vấn mụn ẩn, em tôi nó đưa sđt bảo tôi hỏi bạn đi vì nó không rành về mỹ phẩm. Xin lỗi vì phiền bạn, bạn có thể giúp tôi không ạ ? Tôi tên Thành và tôi 23t. Rất mong được bạn giúp đỡ. ^^
Nhận được tn tôi thấy hơi phiền nhưng nghĩ bụng lỡ không trả lời hay nhận lời giúp thì người ta mắng vốn lên sếp thì sao, ông ây mới ngưng nhắn tin được 1 tuần mình không muốn bị nhắn tin làm phiền nữa đâu. Nghĩ xong tôi mở khóa màn hình vào vào rep:
– À vâng ạ, không sao, anh có thể hỏi bất cứ gì ạ, giúp gì được em sẽ giúp
– Mình cảm ơn bạn nhé, cho mình xin tên lẫn tuổi để mình dễ xưng hô ạ
Hỏi thì hỏi bà nó đi, tên với chẳng tuổi, bà đang đọc sách phiền vcl. Nghi vậy thôi chứ có dám nhắn vậy với cha này đâu. Đành ngậm ngùi thảo mai rep
– Em tên Hân và 18t nhé.
– ồ thế mình hơn bạn tạn 5t à ^^
Tôi nghĩ trong đầu thấy cha này ngộ ghê, hỏi tuổi biết mình nhỏ hơn ổng rồi mà vẫn xưng bạn là sao
– anh có muốn hỏi gì không ạ vì em sắp ngủ rồi ạ
– à xin lỗi bạn mình quên, bạn cho mình hỏi sau nặn mụn mình cần vệ sinh da thế nào bạn?
– Anh lau muối sinh lý sau khi đi ngoài đường về, rồi rửa lại với nước. Ngày đầu đi nặn về tối trước khi ngủ nên ….. (mình lười type quá nên bỏ qua nhé)
– Dạ vâng ok, cảm ơn bạn nhé. Thôi tối rồi mình không phiền bạn nữa, chúc bạn ngủ ngon ^^
Tôi không rep lại mà đi ngủ luôn, may quá hết bị làm phiền huhu…
p/s: ngồi máy nãy h lưng muốn gãy mắt muốn sụp rồi, mình đi làm đẹp rồi nhắn tin với any đây, ráng tận dụng những ngày any đi công tác sẽ viết truyện hết công sức cho chị em hic hic, mong chị em đừng bỏ mình nhé. Chúc mọi người buổi tối vui vẻ ^^!
Sáng hôm sau, cũng như mọi ngày tôi đi làm, nhưng hôm nay tôi làm nửa buổi rồi xin nghỉ để lên trường. Tôi có trao đổi với anh chủ rằng vào học rồi tôi xin nghỉ 2-3 ngày 1 tuần để đi học, anh cũng đồng ý nhưng giảm lương cho tôi. Tôi cũng ngậm ngùi mà chịu. Sáng hôm đó sau khi xong ca của mình, tôi thay đồ để về nhà chuẩn bị lên trường. Chạy về nhà để ăn cơm cùng ba mẹ rồi tôi đi tắm. Tắm xong nhận được tin nhắn của ông chủ, nội dung là “em đi học vui vẻ nhé”. Trong đầu phân vân không biết có nên rep hay không vì dù gì ông ấy cũng là chủ, phật chơi huhu. Và tôi quyết định giả lơ, nếu ông ý hỏi thì bảo bị trôi thông báo nên không thấy tin nhắn. Do tôi và con Đình không còn học cùng trường như hồi c2, c3 nữa nên lịch học cũng khác, tôi đành tự đi học vậy. Tắm táp xong, thay đồ tôi cuốn vội ôm cặp lấy xe lên trường, tôi mất 30’ để đến trường, trường tôi nằm ở trung tâm thành phố nên mỗi lần đi có hơi xa. Đến trường rồi tôi đi ra bảng thông báo để xem thông tịn về lớp học và đi lên lớp. Vừa lên lớp đặt mông lên ghê điện thoại tôi reo lên, lại là tin nhắn của thằng cha kia. Tôi chẳng thèm lưu tên hắn vào danh bạ vì có quen biết gì đâu, hắn nhắn bảo “buổi trưa vui vẻ”. Tôi đọc xong cười rụng rời, rồi chụp sang gửi con Đình xem. Nó bả:
– hoho Hân nhà ta cũng có người theo đuổi rồi hả
– điên à, ai mà thèm theo tao, chụp m xem cái thằng cha phiền này nè, hôm bữa hỏi skincare tùm lum rồi nay nhắn thế. Hết cha sếp kia tới ông điên này. Bực mình vãi, có nên block không???? 
– mày điên à, người ta có làm gì mà block. Thôi đi ăn với Huy rồi, gặp kể.
Haizz lại là bồ, nghĩ cái con này từ ngày có bồ tôi thấy chúng tôi ít thân hẳn. Nhưng tôi vẫn mừng cho nó, vì nó đã đơn phương thằng Huy cũng 5 năm trời mới có ngày hôm nay, tôi cũng thấy vui vì nó hết buồn rồi, hết những buôi chiều tối lôi tôi đi nhậu chỉ vì bị seen tin nhắn rồi… đang nghĩ vu vơ một hồi thì giáo viên vô. Tôi cất điện thoại và tập trung học cho bữa học đầu tiên tại trường đại học!
Thời gian trôi qua cũng hết tiết, tôi rút điện thoại kiểm tra xem có thông báo gì không rồi thu gom đồ đi về. May quá, thở phào nhẹ nhõm 2 cha kia không nhắn gì nữa. Tôi yên tâm lấy xe đi về.
Vì là giờ cao điểm nên tôi mất hơn 50’ để về đến nhà, ôi sao mà buồn ngủ quá đi mất. Về đến nhà thấy mẹ đang cắm cuối nấu ăn cho cả nhà, còn ba thì xem tv, tôi chào ba mẹ rồi lên lầu nằm nghỉ, tẩy trang sạch mặt rồi đi tắm. Sau một ngày mệt mỏi, tôi tự thưởng cho mình bằng một buổi tắm gội và ngâm mình trong bồn kèm theo bài Hypnotize của Deamn. Bài hát này khiến tôi có một cảm giác cực kỳ thư giãn khi nghe, cứ nghe đến bài đó tôi cảm thấy dễ chịu và có động lực trở lại. 
Sau 30’ cuối cùng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm và “sạch” hơn, thói quen của tôi sau khi tắm gội là không mặc quần áo liền mà tôi sẽ quấn khăn trên người rồi ra quạt ngồi cho khô tóc,
Vừa đi ra ngoài tôi vừa cầm đt kiểm tra thì thấy tin nhắn, lại là cha Thành. Hắn nhắn với tôi là:
– Hi em rãnh không, anh muốn hỏi một số thứ
Tôi đang cảm thấy khó chịu thì con Đình nhắn tin tới rủ tôi đi mua quần áo với nó, và tôi cũng tính sẽ mua vài món, lâu rồi không đi mua sắm. Tôi thì có niềm đam mê với mỹ phẩm, sách nên rất ít khi mua quần áo, toàn mẹ mua cho. Còn con Đình nó thích quần áo với giày dép, nhiều khi nghĩ chúng tôi như 2 mảnh ghép sinh ra để chơi với nhau thôi ))). 
Tôi chạy vô nhà vs thay đồ chuẩn bị sẵn rồi xuống nhà ăn cơm với ba mẹ rồi xin phép đi mua quần áo với con Đình, nó lấy xe qua chở tôi đi. Chở tôi đi được một đoạn nó hỏi:
– Cha kia còn nhắn m không vậy
– Trời ơi, mày nói tao mới nhớ nè Đình, chết rồi nãy đang phân vân có tính rep không m nhắn tin tới đó t mới quên nè con quỷ
– ủa tính rep, để ý người ta hay gì mà trách móc t kiểu đó ))
– trời má hông có, nhưng t sợ ổng lại sang tiệm làm phiền á huhu, khổ ghê.
– Gặp t là t không rep ngay từ đầu đó
ờ ha, sao tôi ngu ghê, sao không im lặng từ đầu rep làm gì. Rước họa vào thân, đang nghĩ vu vơ thông báo tn tới, nội dung là “em ơi giúp anh với”
tôi la lên 
– Trời má, mới nhắc nhắn nữa rồi nè Đình, cứu tao, huhuhu
– Trời đậu, chết linh lắm đó ))
– Bây h sao má, phiền ghê
– ừ hẳn là phiền, mốt Hân gt bạn trai là anh này chắc t chết vì sock trước
– haizz giống lắm, thôi k rep. Mệt. 
– Rep đi, biết đâu hết kiếp ế. Cưới trước t rồi sao
– Thôi lo chạy xe, bớt xàm đi mẹ.
Nói vậy thôi chứ trong lòng có hơi áy náy khi không rep, tôi thuộc dạng người hay giúp người khác, không phải trong mọi lĩnh vực đâu mà chỉ trong làm đẹp thôi. Tôi rất hay up bài review sản phẩm trong hội làm đẹp, vì đơn giản khi thấy một món đồ mới của hãng thì tôi sẽ bất chấp tất cả để có được nó, nên cũng hay viết phản hồi lắm, rồi cũng gặp được nhiều bạn da bị nhiều khuyết điểm nhờ tôi giúp. Hehe còn gì vui hơn, mà ông này hỏi rồi thì thôi giúp ổng đi, nếu trai xấu thì có thể tuyệt tình chứ trai đẹp cũng nên xã giao vài câu. Định bụng tối về sẽ reply, mình phải giữ giá, hehee.
Vô 3-4 tiệm quần áo rồi, tôi cũng hốt được 2-3 cái, mãn nguyện rồi, nên đi chung với nó mấy tiệm sau tôi không thử nữa mà ngồi ở ghế trong shop mở đt ra lướt, không hiểu sao tôi lại mò vô phần tin nhắn của tôi và cái ông kia nữa. Ngồi do dự hồi tôi rep lại “anh bị gì mà kêu em cứu ghê vậy?”
1’ sau tin nhắn bên kia chuyển tới, ôi sao mà rep lẹ vậy, không lẽ ngồi chờ tn mình nãy h. Tôi không có ý định rep liền đâu, mà để 5’ sau mới rep cơ. Mà lúc đó con Đình nó lựa được 2 món nó thích rồi nên bảo tôi ra tính tiền với nó rồi về nên luôn. Trên đường chúng tôi cũng nói chuyện với nhau khá nhiều, tôi chọc nó:
– Hồi đó nghe ai nói là có bồ rồi sẽ không bám tao nữa mà
– Hihi, vẫn phải ám nhau chớ sao bỏ nhau được
– Uhm, bám hoài bố m không có bồ luôn nè 
– Thôi để t nhờ Huy tìm cho vài anh nha 😉
– Thôi cho t xin đi, t không có ý định quen mấy thằng trong đám đó đâu. 
– Uhm chê đi mốt ế mốc rồi qua năn nỉ t ))
– Yên tâm, rồi sẽ có một anh nào đó nhà giàu, đẹp trai, khoai to đến rước t trước m. Lúc đó đừng ghen tị nha
– Giỏi ảo tưởng
– Làm việc bên đó sao rồi
– Cũng tạm ổn
– Uh m đỡ hơn t, chỉ tính tiền thôi, còn t tư vấn sml, gặp thêm mấy khách tào lao nữa
– Ý nói anh ấy hả ))
– Xàm quá má
– Ohhh )) ok xàm
Tôi im lặng chẳng nói gì với nó nữa, cũng về tới nhà rồi. Tôi sách mấy túi đồ của mình vào, cả nhà đang ngồi xe phim, tôi vô ngồi với mẹ với mấy dì. Tối nào mấy dì, bà ngoại, mấy bác của tôi cũng qua nhà tôi chơi cả, cho dù nhà tôi có chuyển đi đâu thì họ đều đi qua để chơi, nói chuyện cùng, mẹ tôi mỗi tối. Thấy tôi xách máy giỏ đồ, dì út liền hỏi tôi mua gì lắm thế, rồi đưa tay ra hiệu kêu tôi đưa dì xem tôi cũng đưa, dì tôi mở ra bảo đồ đẹp vậy, bữa nay mua đồ khá hơn rồi đó. Vì hồi đó tôi mua đồ về cũng bị mẹ và mấy dì mấy bác chê hết, được lần khen thấy cũng vui vui )). Ngồi nói xíu tôi đi lên thay đồ, quăng đống đồ đó tôi chạy vô thay bộ đồ hai dây rồi lấy đt thì bất ngờ là tn nhiều vl. Cha này làm gì mà nhắn dữ vậy ta. Toàn bộ tin nhắn của hắn:
“anh vừa đi nặn về như em nói nhưng không biết làm thế nào
Huhu
Em đâu rồi
Giúp anh với
Em ơi
Hân ơi!!!!!
Hic hic 
…….”
Tôi mới vội vào rep
– thì anh rửa muối sinh lý, vệ sinh da mặt lại bằng nước rồi lấy tuýp b5 hôm bữa anh mua để bôi đi
– huhu hên quá em đây rồi, đợi em rep lâu quá anh sốt ruột không biết làm thế nào, cảm ơn em .
– google đâu chỉ để trưng đâu anh. Sao anh ko lên search????
– Em thấy phiền hả, nếu thế thì anh xin lỗi em nhiều nhé.
Tôi chẳng thèm ghép lại mà vào mess gọi cho con Ngọc để kể nó nghe, điên không chịu được, người gì đâu mà phiền chết đi được. Con Ngọc cũng chọc tôi giống con Đình. Haizzzz lại bị chọc. Nên thôi nói một tí tôi lướt vào check fb. Thấy có ai gửi lời mời kết bạn, tôi bấm vào xem, ai đó tên Minh Thành kết bạn với tôi, tôi tò mò bấm vào tường xem. Lướt từ trên xuống thì thấy hình mới nhận ra là cha hồi nãy, thấy có bạn chung nhiều lắm. Chắc là do sống cùng khu hay sao đó, đột nhiên tin nhắn tới nữa
– Tối rồi em ngủ ngon nhé, cảm ơn em vì đã giúp đỡ, nếu phiền thì anh xin lỗi em nhiều lắm.
Tôi thấy tn vậy nghĩ lại mình có hơi quá đà, chắc cũng có nguyên nhân gì đó mới vậy. Nên tôi rep lại hắn:
– Vâng, anh ngủ ngon, không gì đâu .
Hắn gửi tôi một cái nhãn dán dễ thương rồi bảo cảm ơn, tôi không rep lại mà vào fb tiếp tục khám phá fb hắn tiếp. Bất giác tôi dừng lại, tự hỏi mình rằng tại sao phải làm vậy, hắn là ai mà tôi phải tìm hiểu. Tooi liền thoát ra rồi gọi đt cho con Đình kể, con đó nó bảo tôi rằng nên add đi, lỡ có duyên thì sao? Tôi cũng đang ế chổng nên nghe nó nói cũng có lý nhưng tôi sẽ không addfr liền đâu mà phải để ngày mai. Hôm nay mải mê đi mua quần áo về trễ không thể đọc sách nên phải ngủ sớm mai lại đi làm. Sáng dậy tôi lại nhận được tin nhắn của hắn, cũng chỉ là tn cưa cẩm như bao thanh niên khác. Sáng – chưa – chiều tối nhắn đủ cả. Lâu lâu tồi rep lại vài câu cảm ơn rồi thôi chứ chẳng quan tâm gì nhiều. Trên fb hắn ta không nhắn gì, chúng tôi chỉ trên danh nghĩa là bạn bè chứ chẳng quen hay thân thiết gì nhiều.
Rồi tầm 2-3 tuần sau, tôi nhớ không rõ, là một buổi chiều t7, hắn nhắn tôi rằng:
– Tối mai em rãnh không?
Vì là câu hỏi nên tôi lịch sự trả lời.
– Có anh.
Anh ta gửi tấm hình nguyên cái mặt mình qua, tôi bất ngờ suýt xoa, haha, nay nhìn cũng đẹp trai phết, hơn hẳn hồi tuần trước cơ. Rồi bảo tôi
– Da anh nay đẹp rồi, không còn mụn nữa, trộm vía khỏe khoắn hơn trước, cảm ơn em nhé, nếu được tối mai đi anh với anh được không??
Cha mẹ ơi, sống mười mấy năm chưa bao h đi ăn riêng với trai mà nay có trai rủ đi, tôi cũng ngại nên từ chối. Hắn lại bảo
– Em đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn mời em đi để cảm ơn em thôi. Nhờ em mà da anh mới đỡ được rồi, đẹp hẳn hơn xưa luôn haha. Đồng ý nha không là anh ngại lắm, mai anh báo em địa điểm và giờ nè
Tuy không giúp được gì nhiều cho hắn nhưng tôi vẫn tự cao tự đại, nghĩ rằng nhờ mình mà hắn mới có thể hết mụn, nhờ công lao của mình hết nên giả bộ miễn cưỡng nhận lời, lòng có chút hồi hộp, lần đầu đi ăn với trai nên chẳng biết nên nhờ con Đình cứu, nó kêu sáng mai qua chở tôi đi mua quần áo để mai đi, buồi đầu hẹn hò mà (nó chọc tôi). 
Nó dẫn tôi vào một trung tâm mua sắm ở q1, dẫn tôi đi nhiều quầy quần áo lắm, sau đó kéo tôi vào H&M như một bà cụ non, nó cặm cụi tìm một đống đầm bảo tôi vào thử trong số đó có một chiếc đầm màu hồng xinh xinh tôi ưng nhất. Thử đầm rồi ngắm mình trong gươm tôi cũng xém ngất vì không hiểu sao nay mình xinh nthe ))) (mng cho mình tự sướng một tí huhu), rồi ngoi ra kêu con Đình vô xem, nó bảo cái đó ok đó thay ra tính tiền đi. Lúc ra tính tiền thì hết 700k, tôi suýt xoa vì đắt quá huhu nhưng vì công cuộc đi ăn với trai nên ngậm ngùi chịu vậy.. rồi nó kêu đi mua thêm đôi giày nữa là xong, chúng tôi đi mua có vài món thôi mà cũng hết buổi cà buổi sáng. Về nhà cũng trưa rồi, tôi liền ôm cái váy đi giặt gấp rồi phơi. Giặt xong tôi lại cầm đt kt tin nhắn, thì ông kia nhắn 
– tối 7h tại nhà hàng xx, quận 1. Anh qua chở em được không?
– thôi em có xe tự đi được ạ, anh không cần mắc công thế đâu.
– nhà em ở quận nào vậy bé Hân
– nhà e ở khu vực Tân Phú, Tân Bình.
– nhà em lên đây xa thế cơ mà sao đi xe đươc, hay em ngại thì bắt taxi lên đây anh tra, chứ lỡ tối về trễ em đi thế anh không yên tâm.
Thấy hắn chu đáo và nói cũng có lý nên tôi đồng ý, nói xong tôi lại gọi điện cho 2 con kia nói rồi bảo tối nay t cũng có zai đi chơi rồi, bye tụi m ))). Hai con kiq cũng hùa vào bảo tội cho chàng trai ấy hahaa. Nói một xíu rồi tôi đi ngủ trưa để chiều còn đi lễ. 
Tích tắc, cũng 6h30 rồi. Tôi đi lễ về vội lên lầu thay đồ, trang điểm nhẹ rồi xuống xin phép ba mẹ đi chơi. Ba mẹ thấy ăn mặc đẹp quá hỏi là đi với anh nào )) rồi nói bóng gió bảo tôi mau đưa về ra mắt đi chứ đừng dấu, tôi bảo đi với bạn chứ lgi có anh nào, rồi anh taxi đến. Lên xe cũng 6h45, tôi quên mất bây giờ là giờ cao điểm nên mất cũng ít nhất 45-60’, tôi vội lấy đt nhắn tin cho hắn bảo sẽ tới trễ vì kẹt xe, hắn bảo ok. 
Sau khi ngồi mòn đít cũng đến nơi, huhu, tôi trả tiền cho bác tài rồi xuống xe vội gọi đt cho hắn, một hồi hắn ra ngồi sảnh dẫn tôi vào, ôi mẹ ơi chưa bao giờ vào quán nào mà nó sang trọng như thế, cũng hên là hồi sáng đi mua đồ với con Đình tôi không bỏ lại cái váy này mà mặc đồ có sẵn ở nhà đi lên, không thì tôi quê chết mất. Theo tôi nghĩ là đây là khu dành cho nhà giàu thôi, anh ta lịch sự kéo ghế mời tôi ngồi. Tôi mở lời hỏi
– Anh chờ em lâu chưa ạ, xin lỗi anh, em đi lễ về trễ quá nên chuẩn bị cũng hơi lâu nên trễ còn gạp kẹt xe 
– Oh, em cũng có đạo hả ^^. Không sao em ạ, anh cũng mới tói thôi à. Em ăn gì gọi đi, menu nè
Quên tả với mọi người về hắn của hôm đó, ăn mặc lịch sự, áo sơ mi, quần tây, chải chuốt lịch sự, nhìn cũng khá đứng tuổi chứ không trẻ trâu như mấy đứa con trai cùng lứa tôi. Hắn cũng dễ nhìn, cũng khá đẹp trai đó )) cao hơn tôi cả mấy cái đầu. Mẫu con trai tôi thích là cao hơn tôi thôi, vậy là đủ.
Quay lại với câu chuyện, tôi mở menu nhìn mà cảm thấy giật mình, ở đây bán rẻ nhất là 100k huhu, chắc chết, toàn mấy món tôi chẳng thích, tìm một hồi tôi gọi 1 phần gà phô mai, kèm cơm để hắn ăn cùng chứ không lẽ một mình mình ăn, kèm ly nước cam. Hắn cũng có 1 cuốn menu riêng, gọi bò nướng, lẩu nói chung rất nhiều. Tầm 15’ sau món ra, hắn mời tôi ăn, chúng tôi ăn trong ngượng ngạo, sau một hồi hắn mở lời hỏi tôi
– Em thấy ở đây ăn được không? Nhà anh hay ra đây ăn, anh cũng ít đi ăn nên không rành quán nên đành rủ em ra đây vậy
– Dạ vâng cũng ngon ạ, nhà anh ở gần đây ạ
– À không, nhà anh ở quận 10 ấy, gần chỗ em làm luôn. À em đang vừa làm vừa đi học hả?
– Dạ, em muốn đi làm để có thêm kinh nghiệm ấy ạ
– Em học trường nào?
– Dạ em học trường xxx ạ
– Ohh, trùng hợp quá, bác anh cũng là giảng viên trường đó
– Dạ vậy ạ, bác anh dạy môn gì ạ? Với tên gì ạ?
– Bác anh tên Hòa đang dạy môn Toán ấy
– Ôi thật á, em cũng đang học gv đó ạ ^^
– Wow, trùng hợp nhỉ
Tôi cười rồi thôi, chẳng hiểu bị gì mà tôi lại nói chuyện nhiều với hắn như hôm nay, rõ ràng ngay từ đầu mình tở ra bất cần cơ mà. Ăn xong hắn gọi nhân viên tính tiền, nhân viên cầm hóa đơn lại bảo hết 2 triệu 500k, hắn đứa 3 triệu bảo khỏi thối. Ôi tôi lại bị hắn làm bất ngờ rồi. Sau đó hắn bảo:
– Bây h cũng 9h30 rồi, hay để anh đưa em về?
– Dạ thôi, em đi taxi được rồi. Trước h em chưa để con trai chở về nên em ngại lắm. Cảm ơn anh.
– Uhm thôi để anh bắt taxi e nhé!
– Vâng em cảm ơn.
Rồi hắn tiễn tôi lên xe, dặn tài xế trở tôi về rồi đưa tài xế 500k. Tôi ngồi trên xe mà thấy ấm lòng, chẳng hiểu cảm giác gì nữa, tôi có đang mơ không, tôi nôn đến nổi phải gọi đt kể cho con Đình nghe, nó kêu không được để mất mối ngon này đâu nhé. Tôi cười rồi chửi nó tào lao quá.

Về tới nhà, tôi nhận được tn của hắn:
– Em về rồi nhắn cho anh yên tâm nhé!
– Vâng em vừa về tới luôn, em cảm ơn anh vì hôm nay ạ, thật sự em ngại quá, giúp anh không được bao nhiêu mà lại đi ăn với anh nhiều nthe. Để hôm nào em mời lại anh ạ!
– Hehe có gì đâu em, em giúp anh nhiều mà. Hôm nay vui lắm, anh thích mùi nước hoa đó của em!
Tôi hoang mang, trời ơi cha này mắc chứng gì mới gặp mà sổ sàng thế, tôi chỉ rep lại:
– Vâng em cảm ơn.
– Hay em làm bạn gái anh đi !
– Anh nói gì cơ
– Anh nghiêm túc đó, anh thích em từ bữa gặp em ở tiệm mỹ phẩm cơ! 

[Chương 2] Truyện Ngắn Duyên Phận

Tôi chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra,gã bảo thích tôi sao? Ôi trời, chắc tôi chết. Tôi không rep mà liền gọi cho hội bàn đào để nói. Hôm nay không hiểu sao gọi trong nhóm chat mà cả con Ngọc, con Đình đều tham gia, không lẽ bọn nó cũng đang chờ tôi kể bọn nó nghe về buổi đi ăn hôm nay.
– Alo nghe không . con Ngọc hỏi
– Nghe. Tôi với con Đình đều bảo
– Uhm, mày đi ăn với cha đó sao rồi Heo
– Huhu, hôm nay chả ăn mặc lịch sự, mặt đẹp phết, dân t vào tiệm sang chảnh ăn hết 3 củ còn đưa tài xế 500k trở tao về các mày ạ.
– Đùuuuuuuuu!!! (con Ngọc hét lên). Hân ơi đúng là mối ngon rồi
Sở dĩ có mình con Ngọc bất ngờ là vì con Đình nó biết hết rồi. Nó bảo
– Về ổng có nhắn gì không??
– ờ ha quên nói với tụi m, ổng tỏ tình tao @@… bây h làm sao??? Tôi vừa run vừa bất ngờ bảo
– đù, lẹ vậy, sớm hơn t suy nghĩ, t còn tưởng Hân nhà mình sẽ đổ trước chứ. Vậy m tính sao Heo
– t chẳng biết, đang rối nên mới nhờ bọn m giúp nè. Cứu tao, chưa bao h được trai tỏ tình, đó h toàn mấy đứa nó nt tán tỉnh kiểu trẻ trâu, nhưng t không thích nên chẳng hồi âm 1 thời gian nó chán rồi nó bỏ. Có cha này kiểu lãng mạn, kiên trì, t chẳng biết sao h…
– hay đồng ý đi Heo – con Ngọc bảo
– không được, phải để cha đó theo đuổi một thời gian, đâu để mất giá v được – con Đình chen ngang
– thế t phải rep sao hả ?
– hay mày bảo vẫn chưa có chuẩn bị, xin thời gian suy nghĩ đi.
– Uhm để mai t rep, để ổng chờ đi. Mày với thằng Huy sao òi ))
– Đang giận nó nên mới có thời gian xàm với nghĩ kế cua trai với m nè
– Sao v mẹ
– Chuyện lặt vặt thôi. Coi như đám mình có bồ hết 2 đứa rồi, còn con Ngọc thôi đó nha!

Con Ngọc cười rồi đánh trống lãng sang chuyện khác, chúng tôi ngồi kể nhau nghe về những công việc, rồi bàn về con hồi còn đi học trung học mà chúng tôi ghét, nói trên trời dưới đất cũng 2 tiếng, tôi mệt rã rời nên bảo giải tán đi ngủ đi. Nói vậy chứ tối đó tôi không ngủ được, tôi mắc chứng khó ngủ, cực kỳ khó ngủ, lại còn gặp chuyện hôm nay khiến tôi hồi hộp không thể ngủ hơn )). Người con gái nào cũng vậy, có thể nhiều chàng trai theo đuôi nhưng đúng ngay người mình có cảm giác thì nó sướng rân. Tôi chỉ có chút say nắng hắn ta thôi chứ chưa gọi là thích, càng không gọi là yêu.. đang ngẩn ngơ, tôi lại nhớ về chuyện cũ. Hồi còn cấp 2, tôi có đơn phương 1 bạn nam cùng tuổi 2 năm, đến năm thứ 3 thì chúng tôi được xếp học cùng lớp, cậu không có gì đặc biệt, lại đào hoa.

Tự nhiên tôi thích vậy thôi, rồi chúng tôi cũng quen nhau được 1 tuần rồi chia tay, ngay từ đầu quen cậu tôi đã biết cậu không hướng về tôi, nhưng tôi vẫn đâm đầu vào. Rồi cậu chia tay tôi, để quen người cậu thích bấy lâu nay, tôi buồn, tôi quỵ lụy.. lần đầu tôi thương một người nhiều như thế. Thấy cậu, tôi có cảm giác gắn bó, thế nhưng cậu chẳng thương tôi gì cả. Rồi cũng vượt qua lần thất tình đợt đó, tôi chẳng muốn quen ai cả, tôi chán cái cảm giác phải cố gắng xem coi đối phương có thương mình thật lòng hay không, tôi chán phải chờ đợi một người không thương mình, tôi chán đổ vỡ. Nên tôi quyết định sẽ không quen ai nữa, có thể tôi sẽ say nắng, hay đơn phương người đó chứ tôi tuyệt nhiên không nói ra cho đối phương nghe.

Bây giờ cũng vậy, cảm giác bất an ngày xưa ùa về, tôi sợ lại tổn thương…! thật sự tôi vẫn còn nhớ đến cậu, vẫn hằng ngày qua tường cậu xem cậu sống ra sao, đã yêu thêm ai chưa. Ai cũng bảo tôi cứng đầu, nhưng tôi là vậy, tôi chỉ thích hoài niệm những thứ đã cũ, những thứ không thuộc về mình. Theo cảm xúc, tôi mở fb lên và lại sang tường cậu xem dạo này cậu sống thế nào, thì ra cậu đã có người yêu quen 5 tháng, bây giờ mới công khai, tự nhiên nước mắt tôi lại dâng lên không thể thấy màn hình nữa. Đột nhiên có tin nhắn tới, tôi giật mình, thôi chết rồi là Thành!

-em chưa ngủ hả, thấy em không trả lời tn anh tưởng em ngủ rồi.
– à em chưa, à em xin lỗi nãy h em lo soạn bài nên không thấy tn anh.
– uhm, mai em rep cũng được, đi ngủ sớm đi, thức khuya không tốt đâu.
May quá, hắn không mặt dày hỏi lại, tôi im không rep gì nữa rồi tắt máy đi ngủ luôn. Chắc sau khi khóc xong tôi dễ ngủ hơn thì phải, nằm lim dim một hồi tôi cũng thiếp đi.

Lại sáng đến nơi, tôi mệt mỏi dậy vệ sinh cá nhân rồi đi học. Hôm nay tôi có tiết sáng nên xin đổi cả làm, học ở đây cũng quen nên tôi có quen được con Hoa, cũng thân với nó, nhưng chúng tôi chỉ kể nhau nghe những thứ liên quan đến trường đh thôi chứ không thân đến nổi kể những thứ thuộc về đời tư của bản thân. Đang ngồi nghe nhạc trong lớp trong thời gian chờ gv lên, đt tôi có tin nhắn :

– Chúc em buổi sáng yên lành! Đừng quên trả lời câu hỏi của anh!
Tôi chắt lưỡi, lại có cảm giác khó chịu. Khó chịu vì cảm thấy khó xử, không biết trả lời như nào. Suy nghĩ một hồi cũng ra, tôi liền nhắn:
– Cảm ơn anh, chúc anh buổi sáng tốt lành. Chuyện hôm qua em cần thời gian! Em không thể trả lời anh được liền đâu.
– Uhm, thế em cần thời gian bao lâu? Trong thời gian em suy nghĩ anh có quyền quan tâm em không?
– Em không biết, đến khi nào em nghĩ xong thì em trả lời. Trong thời gian đó chúng ta có thể nói chuyện với nhau như những người bạn!
– Ok em!

Tôi cười thầm, haha để xem coi như thế nào, có kiên trì không hay lại chạy mất dép đây !
Hôm nay học xong tôi cùng Hoa xuống lấy xe, đang lấy xe thì tôi nhận được đt của Thành

– Alo, em học xong chưa, bây giờ đi ăn trưa với anh được không?
– ủa sao anh biết hôm nay em đi học ?
– bác anh dạy ở đó mà em 
– à vâng, em phải về ăn với ba mẹ rồi, em không đi được đâu, hẹn anh bữa khác.
– Uhm tiếc thế, thôi bữa khác nhé. Bye em, về cẩn thận
– Bye anh.

Tắt máy rồi tôi dắt xe đi về một mạch. Về tới nhà tôi ăn cơm xong nghỉ ngơi để lát đi làm. 
Chiều 3h tôi chạy lên chỗ làm, thay đồ nhân viên rồi tiếp tục công việc, hôm nay tôi phải làm đến 9h tối. Khách thì đông không ngớp, mệt rã rời. Chị Trinh hỏi tôi không đi ăn gì sao mà chịu nỗi. Nhắc đến mới nhớ, bao tử tôi đang kêu um lên đây. Nhưng đang làm việc tôi ngại không ăn, để làm xong rồi về ăn cũng không muộn.

Cuối cùng cũng hết giờ làm việc, tôi thay đồ rồi tạm biệt mấy chị nhân viên làm cùng để đi về. Tôi dắt xe chuẩn bị về thì có đt, là anh Thành. 
– Em ăn gì chưa? Đi ăn cùng anh không? Anh đói quá
– Anh đói là chuyện của anh nói em làm gì, em chưa ăn vì mới tan làm, bây h em chuẩn bị về
– Thôi đi ăn với anh đi, năn nỉ em đó
– Thôi em muốn về ăn cơm thôi
– Em nỡ để anh đói sao
– Vô duyên, quen biết gì mà nói kiểu đó
– Thôi không nói nhiều nữa 2’ nữa anh qua tiệm em đó.

Đang nói hắn cup máy ngang hông, bực cả mình. Tôi đành đợi, trong thời gian đó mấy chị nhân viên chưa về, vẫn còn đứng ở trong. Tôi ngó vô rồi bấm đt nói ba mẹ đi ăn với bạn về muộn, bảo ba mẹ khỏi chờ, nói v thôi chứ tối nào mẹ tôi cũng ngồi nói chuyện với mấy dì đến 10,11h. Không thì ngồi coi tv với thằng em tôi. Nên về muộn cũng không sao, nói xong thì anh Thành tới. Ông ý hỏi tôi muốn ăn gì, tôi bảo tìm quán nào bình dân ăn đi, tôi bao lại. Anh ta cười haha. Mấy chị nhân viên đúng lúc đó bước ra, chị Trinh thân nhất với tôi bảo 
– Hân nha, đi đâu h này thế
– Dạ em đi ăn với bạn thôi ạ
– Bạn gì thế ))) ghê nha

Ông Thành chào mấy chị đó, ổng cũng lớn hơn mấy chị đồng nghiệp của tôi, mấy chị cũng chào lại rồi nhìn cười cười. Tôi ngại không biết giấu mặt đi đâu, ra hiệu ổng đi lẹ đi. Chúng tôi kéo nhau vào một quán ăn bình thường, vào đây tôi có cảm giác dễ chịu hơn, vào đây tôi như được làm chính mình vậy đó ) không cần phải tỏ ra khéo nép hay sang trọng gì cả. Vì nơi này vốn thuộc về tôi. Nhân viên quán ra đưa menu, anh ta liền gọi 2 tô hủ tiếu nam vang kèm 2 chai sữa tươi. Tôi bảo:

– Anh chưa biết em ăn gì mà sao gọi vậy?
– ở quán này anh nghe bảo là ngon nhất là hủ tíu đó, nên muốn ăn thử cùng em.
Tôi chẳng nói gì, cười rồi thôi. Lát sau nhân viên bưng ra 2 tô hủ tíu, anh ta lau đũa muỗng cho tôi rồi mời tôi ăn. Theo thói quen, tôi gắp tôm và mực ra khỏi tô, thấy vậy anh ta hỏi:
– em không ăn tôm với mực hả, ngon thế mà bỏ
– không, em không ăn, em không thích ăn mấy món hải sản, anh ăn giúp em đi!
– Uhm gắp qua đây anh ăn.
Tôi liền tay gắp qua cho hắn, hắn lại hỏi:
– Sao em không thích ăn thế?
– Vì nó có mùi tanh nên em không thích ăn!
– Uhm thế em ăn ngon miệng!
– Vâng, anh cũng thế
Ăn xong hắn móc bóp tính đòi trả, tôi mới nhanh miệng bảo:
– Hôm nay em bao lại, vì lần trước anh dẫn em đi rồi!
– Có gì đâu, để anh trả cho
– Không, anh không để em trả thì hôm nay là lần cuối em đi ăn với anh đó
– Oh wow, còn có lần sau nữa hả, là em nói đó nha!
Tôi bị đứng hình vài giây, tôi vừa nói gì vậy nè, haizzz. Tôi đánh trống lãng đi, cuối xuống rút bóp ra trả tiền. Vừa trả tiền xong… mưa ào xuống. Gì mà xui vậy nè (( tôi nghĩ thầm. Hắn bảo:
– Hay anh gửi xe lại đây rồi đưa em về rồi anh quay lại lấy xe về sau nha
– Thôi, em tự về được, đó giờ em không bao giờ để người lạ biết nhà lại càng không để họ trở về nhà. 
– Anh vẫn còn là người lạ với em à. 
Nói xong mặt hắn xị xuống , tôi nhất quyết không chịu, hắn cũng không thể miễn cưỡng đành để tôi tự về.

Mẹ tôi chu đáo lắm, cái gì cũng chuẩn bị sẵn cho tôi, nên áo mưa trong cốp xe sẵn nên tôi cũng chẳng sợ ướt gì nhiều. Hắn bảo tôi về nhắn hắn liền không hắn lo, nghĩ cũng ngộ, có là gì đâu mà phải báo cáo nhỉ? Về tới nhà, mẹ tôi với em tôi thì nằm coi tv trên phòng, ba tôi thì nằm dưới nhà chờ tôi về. Vẫn là ba, cứ hôm nào tôi đi về muộn đều thấy ba nằm võng ở nhà chờ tôi, trời mưa nữa nên chắc ba cũng lo.

Về tôi gặp ba:
– ủa sao ba không ngủ đi, con có chìa khóa tự vô được mà
– nghĩ sao ba ngủ được khi mày chưa về vậy Hân. Con gái con đứa đi khuya mà còn trời mưa
– tại con vừa về là mấy chị đồng nghiệp rủ đi ăn, mấy chị đi về cũng cùng đường với con nên không sao dâu, mốt ba đừng chờ con, ba cứ ngủ trước đi.

Ba tôi im lặng chạy ra đóng cửa, tôi lên phòng thay đồ vì người hơi ướt, để lâu bệnh lại khổ.
Lại là ông Thành nhắn tin:

– em về chưa bé?
– Về nhắn anh liền nha, anh sốt ruột lắm
Tôi tính đi thay đồ, skincare xong mới rep hắn. Một ngày mệt mỏi trôi qua rồi, đây là lúc để trau chuốt bản thân. Tôi đang đắp mặt nạ và đọc sách thì nghe tiếng đt gọi, thôi chết tôi quên rep tin nhắn, chắc lo quá nên gọi luôn. Tôi bắt máy

– Em về chưa, sao anh nhắn tin em không trả lời
– À em về rồi, mà em về lo thay đồ với chăm da nên quên rep luôn. 
– Uhm, thế em ngủ sớm đi, anh yên tâm rồi
– Vâng .
– Mà khoan, nói chuyện với anh xíu đi.
– Mình có gì để nói hả anh?
– Nói bất cứ thứ gì, anh chỉ muốn nghe giọng em thôi, chắc tối nay anh ngủ ngon!
– Haha, anh nghiện đến mức đó sao
– Đúng rồi, em không biết thôi, chứ trong thời gian chờ em suy nghĩ anh chỉ muốn rớt tim ra ngoài thôi. Em làm ơn đồng ý đi huhu
– Thôi khuya rồi anh ngủ đi!
– Em tuyệt tình đến thế sao ((
– Hehe thế anh mới mau bỏ đó, bye anh, em phải đọc sách, anh ngủ ngon
– Không được nghe giọng em sao anh ngủ đây
– Nãy giờ anh nghe chưa đủ à ?
– Chưaaa
– Thôi em cúp máy đó, bye

Cúp máy xong tôi nhìn cái điện thoại, bất giác mỉm cười, chắc là tôi bị hắn chặt đổ rồi nhỉ? Không không, không thể dễ dàng như thế, tôi tự dặn bản thân mình. Điện thoại lại rung lên, lại là tin nhắn của hắn:

– Em ngủ ngon nha, ,mơ về anh nhaaa

Tôi lại cười lớn hơn, cái tên tào lao này! Thôi kệ đi, lướt fb nói rồi chat với mấy đứa kia xíu rồi ngủ. Đang lướt fb tôi lại thấy hình ảnh hạnh phúc của cậu. Ôi sao mà buồn quá, cuối cùng người đồng hành cùng cậu ấy không phải là tôi! Tôi đã thương cậu nhiều như thế mà. Đến bây giờ không hẳn là tim tôi hướng về cậu, mà chỉ là phần nào thôi. Vì cậu là người đặc biệt khiến tôi không thể quên thôi. Nghĩ vu vơ tôi lại thấy buồn hơn, tôi muốn kể cho ai đó nghe quá.. tôi cầm đt gọi cho con Ngọc, tại vì con Đình nó đã có bồ rồi, chắc nó không có hứng thú nghe những chuyện buồn của tôi đâu.

– Alo Ngọc hả
– Uhm nghe nè Heo
– Huhu lướt fb thấy Q hạnh phúc quá, tao cũng vui mà cũng buồn nữa
– Sao mày dai vậy Hân
– ừ tao chẳng hiểu nữa, tao lại thích những điều cũ kỹ hơn là điều mới mẻ. Nhiều khi điều này khiến t chẳng thể yêu ai !
– thôi kệ đi, hay m unfr hoặc block ổng đi! Chứ cứ để vậy không hay
– thôi tao không block đâu, tôi nấc lên.
– Tao có ép mày đâu mà khóc như thế hả, ai nghe lại tưởng t làm m khóc đi nha con Heo kia
– Vụ mày với ông kia sao rồi
– Sao chăng gì, nãy mới đi ăn nè! Quằn t hoài huhu.
– Chắc cũng thích cha đó chút chút rồi chứ nhỉ
– Không biết nữa, tính cha này kiểu để ý lo cho tao từng li từng tí luôn. Với mẫu trai t muốn quen là lớn tuổi hơn, vì ngta trưởng thành, lo cho t hơn là quen bằng tuổi. T cũng thấy khá hợp nhưng chưa biết nên đồng ý hay không…
– Thôi thì đồng ý lẹ, chứ trai ngon để bị mấy con kia dòm ngó, mất rồi ngồi khóc nha ))
– Uhm biết rồi, thôi ngủ đi má
– Trời trời nó gọi mình xong đuổi mình. Mốt gọi không bắt máy luôn
– Thôi hihi, mốt xuống đây dẫn đi ăn!
– Ok hết giận!

Tôi với nó ngồi tám hồi rồi đi ngủ, hôm nay tôi lại ngồi nghĩ vu vơ, haiz lại khó ngủ! Tôi không hiểu sao mà theo quáng tính tôi cầm đt lên nhắn cho cha kia trên fb:
– Anh ngủ chưa?
– Chưa anh còn đang bận làm việc, sao em lại thức khuya nữa rồi
– À em ngủ không được
– Thế mới tìm anh hả??? 
– Em tính tìm anh nói chuyện mà anh không thích hả, thế thôi em đi ngủ
– Hihi, bảo khó ngủ mà kêu đi ngủ bây giờ hả
– Anh làm gì vậy?
– Anh kiểm tra lại xổ sách của cửa hàng thôi
– Nhà anh có kinh doanh gì ah?
– Uhm, ba anh có vài tiệm kinh doanh nước hoa, đồ cho nam giới ấy mà!
– Anh không đi làm mà làm cho nhà hả?
– Uhm, ba mẹ muốn anh quản lý giúp sau này, với ngay từ nhỏ cũng theo ba anh cũng thích nên nghe lời giúp ba mẹ vậy
– Oh hehee nhà em cũng kinh doanh
– Nhà em kinh doanh gì?
– Nhiều lắm, mấy bác, dì, mẹ em kinh doanh ngoài chợ ấy!
– Uhm, em tìm anh muốn nói gì
– Không có gì
– Thôi em ngủ đi, khuya rồi
– Thế bye anh! Anh ngủ ngon
– Uhm em ngủ ngon!

Nói ngủ thôi chứ tôi chưa off liền đâu, tôi qua tường anh xem anh như thế nào, thì thấy tấm ảnh anh ta chụp bàn ăn của hôm đầu tiên gặp mặt với caption “chờ đợi là hạnh phúc” kèm thêm một vài tus khác kiểu muốn khoe với thế giới là có người yêu rồi nhưng không nói thẳng ra. Tôi cười rồi vô mess xem anh ta off chưa thì thấy vẫn chưa. Mặc kệ và tôi off đi ngủ luôn!
Thời gian cứ thế trôi, ngày qua ngày, tôi dần quen cái cảm giác được anh quan tâm, nhắn tin mỗi ngày. Tôi cảm nhận được anh là người chững chạc, anh thương tôi thật lòng, từ những thứ nhỏ nhặt anh đều quan tâm. Tôi cũng muốn cho bản thân một cơ hội, không thể sống mãi với quá khứ được! Nên tôi nhận lời yêu anh, chỉ sau 2 tuần. Đúng chỉ sau 2 tuần tôi đã bị anh khiến ngã đỗ!

Anh vui lắm, anh bảo với tôi rằng ngay từ đâu gặp mặt anh đã thương tôi và có cảm giác sau này tôi sẽ là vk anh, tôi cười lăn cười bò, làm sao lại có con người ngốc đến thế chứ? Rồi tôi chợt nhớ lại chuyện cũ, tôi cũng từng nghĩ như vậy khi gặp cậu cơ mà! Thôi không nghĩ đến nữa, chuyện đã qua, nếu mình chưa có người yêu thì có thể tha hồ hoài niệm. Bây giờ tôi có người yêu rồi, bản thân không được phép nhớ lại những điều đã cũ nữa! Tôi tự dặn lòng như thế!

Sau khi chúng tôi chính thức cho nhau một mối quan hệ rõ ràng, tôi rủ con Đình và con Ngọc đi ăn mừng tôi thoát kiếp ế haha, bây giờ chỉ còn con Ngọc nữa thôi!
– Ghê nha ghê nha! Heo của tao có bồ rồi. Con Ngọc nói

Tôi cười rồi bảo:
– Mày sao, kiếm được anh nào chưa sao không ra mắt với tụi tao hả
– Đúng rồi Ngọc ơi, kiếm bồ lẹ nào. Mốt cưới thì cưới bộ 3 luôn nha

Con Ngọc lại đánh trống lãng sang chuyện khác. Cứ hỏi tới nó, là nó như thế đấy! Haizz. Chúng tôi kéo nhau đi quán gà, và tất nhiên, tôi phải bao bọn nó, anh Thành biết tôi đi chơi với đám bạn thân nên chẳng gọi điện hay nhắn tin làm phiền gì cả vì muốn tôi bị phân tâm khi đi chơi. Đó là một trong những điều khiến tôi rung động với anh, vì anh luôn hiểu tôi và đặt anh vào trong tôi!

Ăn uống, chơi thả ga xong cũng 5h chiều, chúng tôi chọn đi ban ngày là vì buổi tối bận hẹn hò với người yêu! Haha cũng tội con Ngọc, giờ tôi có bồ rồi chẳng còn thường xuyên nói chuyện với nó, nhưng tôi không bỏ nó đâu, mỗi ngày vẫn dành thời gian cho nó.

Tôi về nhắn anh:
– Em về rồi, bây giờ em đi tắm xíu đi lễ
– Lát anh đi với em nha!
– Ok, hẹn anh ở nhà thờ xx!
– Sao không phải là nhà em? Anh muốn qua chở em cơ
– Thôi em ngại lắm, nhà e đi bộ ra nha thờ được, đi lễ rồi đi chơi luôn!
– Uhm, ok, e chuẩn bị đi
– Dạ
– Lát gặp, bye em!

[Chương 3] Truyện Ngắn Duyên Phận

Nhắn tin cho anh xong tôi đi tắm, tôi chọn mặc một chiếc đầm màu trắng, dài đến đầu gối rồi mang theo đôi sandal. Do là đi nhà thờ nên tôi không thích makeup, nên chỉ thoa son nhẹ rồi đi. Tôi nói với ba mẹ đi lễ với bạn rồi đi ăn với cùng luôn. Vì tôi lớn rồi nên đi chơi với nhiều cũng không sao, miễn tôi làm việc nhà phụ bố mẹ đủ và học hành làm việc đàng hoàng là được.

Tôi mất 5’ đi bộ đến nhà thờ, đi tới nhà thờ tôi gọi anh, bảo anh đứng ở siêu thị đối diện đi là tôi nhìn thấy, anh chưa kịp chạy sang tôi cũng đã thấy anh và ra hiệu cho anh. Anh đã gửi xe rồi nên đi bộ sang bên tôi, thấy tôi anh cười, tôi cũng cười. Tôi hỏi anh chờ lâu chưa, anh bảo vừa gửi xe đi bộ ra tính rút điện thoại ra gọi tôi luôn. Chúng tôi đi bộ vào nhà thờ để tham gia thánh lễ, 1 tiếng trôi qua, lễ xong. Đang đi bộ ra lấy xe thì anh hỏi:

– Hôm nay em muốn ăn gì bé
– Anh muốn ăn gần đây hay lên trung tâm tp ăn?
– Sao cũng được
– Thế mình ăn ở đây đi, em biết có tiệm bán bún đậu mắm tôm ngon lắm. Anh có thích hông?
– Uhm, ok em! 
Anh lấy xe ra, tôi chợt nhớ là quên mang nón bảo hiểm, tôi mới bảo:
– Thôi chết, em để quên nón bảo hiểm ở nhà rồi
– Haha, em có anh để làm gì, anh có mang theo cho em nè

Rồi anh cầm mũ đội cho tôi rồi cài nút. Ôi sao mà ông này ổng chu đáo thế không biết, chưa bao giờ mình quen được người quan tâm từ cái nhỏ nhặt này đến cái nhỏ nhặt khác. Tôi thì ngược lại, hay quên trước quên sau, lại còn hậu đậu nữa chứ!

Ngồi trên xe, tôi hỏi về gia đình anh rất nhiều, vì tôi đã đọc được trong cuốn Đắc nhân tâm có nói cách để gây ấn tượng và khiến cuộc trò chuyện với đối phương trở nên thú vị thì nên biết hỏi và lắng nghe về đối phương thay vì chỉ nói những điều về mình. Anh kể rất nhiệt tình

– Nhà anh có 4 người con, chị hai, anh ba, anh rồi con bé Vân hôm bữa dẫn anh đi mua đồ đó. Chị hai anh có gia đình rồi, anh ba thì tháng trong năm nay cưới, còn anh ba mẹ cũng đang mong lấy vk. Bé Vân mới 16t thôi còn tuổi ăn học

– Anh mới 23t mà cưới làm gì sớm?
– Uhm, thì anh chờ em nè, anh phải chờ em lớn hơn rồi hốt em về
– Haha, mới quen được 1 thời gian thôi anh tính gì sớm thế
– Anh cũng lớn rồi, quen thì anh phải xác định nghiêm túc, anh không thích lông bông
Tôi mừng thầm trong lòng, anh đúng là kiểu người tôi thích, ân cần, chu đáo và chững chạc! Tôi cũng tự nhủ sẽ cố gắng vun đắp cho mối quan hệ này, tôi cũng muốn gắn bó lâu dài với anh. Đang nghĩ vu vơ, anh lấy tay tôi ôm bụng anh
– Thế em sao, có muốn cưới anh không?
– Em mới 18t thôi, mọi thứ chỉ là bắt đầu, em đã tự hứa với lòng nếu không trả cho ba mẹ được cuộc sống hơn những gì ba mẹ cho em thì em chưa nghĩ tới chuyện lấy chồng đâu!
– Huhu, vậy em tính bao giờ cho anh có vk đây huhu
– Anh nói thế là sao hả?

Tôi nói rồi nhéo cho hắn một cái, hắn cầm tay tôi mân mê mấy ngón tay của tôi. Rồi hắn bảo:

– Em tính học xong ra làm gì bé?
– Em tính sẽ làm bên truyền hình, nghe nói làm bên đó thú vị với lương cao, mà em lại thích tìm hiểu và viết về mọi thứ xung quanh mình.
– Uhm, cố lên, học xong ra làm việc tầm 25t là lấy anh được rồi. Lúc đó anh cũng 30t, chắc sự nghiệp cũng vững chắc, em không phải lo
– Em không thích bị phụ thuộc vào ai đó đặc biệt là kinh tế anh ạ! Nên em giàu rồi em sẽ tính đến chuyện lấy ck

Anh cũng im lặng, chắc anh hiểu tôi nghĩ và cảm nhận gì. Cuối cùng cũng tới quán, chúng tôi vào gọi 2 phần bún và 2 ly trà tắc. Trong thời gian chờ đồ ăn ra, anh lau đũa, muỗng cho tôi trước rồi tới của anh. Sau đó lại ngồi pha mắm tôm cho tôi, giây phút đó tôi như bị anh hớp hồn. Ôi chàng trai của tôi!
Tôi lại hỏi về gia đình anh, một phần là vì tò mò, một phần tôi muốn anh biết tôi cũng quan tâm đến anh và gia đình anh.
Anh bảo:

– Chị hai anh có đứa con trai dễ thương lắm, bữa nào anh dẫn em sang chơi
– Anh với em mới quen mà anh dẫn em đi gặp như thế có sớm quá không?
– Nếu em ngại thì anh bảo là dẫn bạn về chơi thôi, không nói là bạn gái đâu. Hoặc anh bắt cóc nó đi chơi cũng được
– Haha có gì anh chụp hình up em xem được rồi, rồi sau này gặp cũng được
– Uhm, tùy em.

Đồ ăn ra, anh và tôi cùng ăn rồi nói chuyện về bạn bè tôi. Anh là người chủ động hỏi:
– Hồi sáng em đi chơi với bạn vui không?
– Dạ vui anh, em có 2 con bạn, mà trước 2 đứa chưa có bồ, bây giờ em có rồi thì thành 2 đứa có bồ 1 đứa ế, em thấy tội nó ghê
– Hay để anh làm mai
– Thôi kệ đi anh, cứ bàn tới là nó đánh trống lãng, chắc nó chưa sẵn sàng đó. Em cũng chỉ mong nó mau có bồ, thấy 3 đứa chơi mà có mình nó không bồ em cũng buồn dùm
– Uhm
– À lát ăn xong mình đi đâu anh?
– Đi vòng vòng thành phố đi, miễn là bên em, đi đâu cũng được
– Ok anh!

Ăn xong, anh lấy xe chở tôi đi vòng vòng quận 1, bình thạnh. Anh hỏi han tôi có mệt không, có khát nước không để anh tấp vào mua. Ôi người gì mà chu đáo thế!!!! Đi chán chê cũng 8h, tôi bảo:

– Thôi về đi anh, hồi nãy em đi chơi rồi, bây giờ đi nữa mà phải về sớm.
– Uhm, em đi chắc cũng mệt, về nhắn tin với anh đừng quên đó
– Dạ, anh về tới nhắn em để em yên tâm, đi đàng hoàng đó
– Uhm

Nói vậy chứ tôi cũng chẳng muốn về đâu, chỉ muốn bên anh mãi thôi, về nhà anh cũng được nữa hihi. Tôi bảo anh trở tôi về lại nhà thờ rồi tôi đi bộ về, anh không chịu vì không yên tâm, tôi miễn cưỡng để anh chở về đầu đường, nói đầu đường nhưng vẫn còn xa lắm, nhưng chỗ đó có nhiều người ngồi chơi ở trước nhà nên anh yên tâm để tôi xuống, gỡ nón cho tôi rồi hôn lên trán tôi một cái, tôi ngại ngùng rồi tạm biệt anh đi về.

Đi về tới nhà, hôm nay chị hai của tôi bế con sang nhà tôi chơi nữa. Gọi là chị hai nhưng là chị họ, tại theo thói quen tôi gọi ngay từ nhỏ, cả thằng em của tôi cũng gọi theo. Đến lớn cũng không thể bỏ thói quen đó.

Tôi chạy lại nựng bé Pon, ối nó dễ thương lắm, mập ú u, trắng trẻo. Mới có 1 tuổi thôi nhưng lanh lắm, cứ gặp tôi là theo tôi lắm. Tôi rủ chị tôi đi dạo, ngày tôi còn nhỏ, tôi và chị rất thân, chị hơn tôi 10 tuổi lận, nhưng 2 chị em hiểu nhau lắm. Từ ngày chị lấy ck và có con chúng tôi cũng bớt thân lại vì chị có cuộc sống riêng của mình. Tôi bế Pon còn chị cầm chai nước và bình sữa, chị quay sang hỏi tôi:

– Nay đi đâu về với ai mà xinh vậy bà
– À bữa giờ em quên kể với hai, em có bạn trai rồi, mới tìm hiểu nhau thôi
– Vậy hả, đẹp trai không, rồi kể hai nghe xem nào

Tôi kể chị tôi nghe, vừa kể vừa ôm hôn bé Pon, đang bế Pon tôi có đt nên đưa chị hai bế bé Pon còn tôi cầm 2 chai nước với sữa hộ chị. Tôi bắt máy :

– Alo em nghe nè
– Uhm, anh về rồi nha bé
– Dạ, anh thay đồ đi, em ngồi chơi với chị em xíu e nhắn anh sau
– Uhm, bye em

Chị tôi nghe cũng hiểu rồi cười. Tôi dặn chị đừng kể ai nghe vì cũng chỉ giai đoạn tìm hiểu, giữa chúng tôi chưa có gì chắc chắn. Đi một hồ chị phải về cho con ngủ, tôi vào nhà, lên thay đồ rồi cầm đt nhắn liền cho Thành:

– Nãy em ngồi kể chị em nghe chuyện em với anh á
Không rep lại, anh gọi tôi luôn:
– Em nghe nè, sao không nt mà gọi em
– Anh muốn nghe giọng em chứ sao, hehe, em kể với chị chuyện mình hả
– Dạ, tại chị hai thân với em lắm nên em mới kể, em bảo c đừng kể ai hết mắc công.
– Sao em bảo với anh nhà em có mỗi 2 chị em, em với thằng em?
– À em gọi là chị hai nhưng là chị họ, tại ngay từ nhỏ quen gọi là chị hai
– Uhm
– Chị em hơn em tận 10t, bây giờ cũng có con rồi. Cũng lẹ ghê, mới năm nào chưa ck còn đi chơi với em, tâm sự với em mỗi ngày mà bây giờ..
– Bây giờ em có anh nè, muốn tâm gì tâm đi
– Thôi cám ơn
Chúng tôi ngồi hàn thuyên như vậy với nhau mỗi tối mà chẳng biết chán. Chúng tôi cũng như những cặp đổi bình thường khác, cũng có cãi vã, nhưng không nhiều. Sau một thời gian quen, tôi mới biết anh thuộc dạng đào hoa. Xung quanh anh có rất nhiều cô gái để ý, cảm giác bất an lại đến, tôi sợ cái cảm giác đó lắm. Bản thân tôi thuộc tuýp người nhạy cảm, lại hay suy nghĩ linh tinh. 
Hôm nay là ngày kỉ niệm quen nhau 1 năm của 2 đứa, ngủ dậy tôi liền chộp điện thoại check tin nhắn, đúng là anh, luôn ngọt ngào:
– Chúc bé iu của anh ngày mới vui vẻ. Hôm nay là tròn 1 năm 2 đứa yêu nhau! Chúc tình yêu của chúng ta luôn bền vững! Tối nay mình đi ăn rồi xem phim nhé! Yêu em!
– Ôi em cảm ơn, anh ngày mới vui vẻ. em không nghĩ là anh sẽ nhớ ngày này đó. Yêu anh!
– Sao mà quên được hả hehe, em ăn dậy chuẩn bị ăn sáng đi, không lại đau bao tử đó, hay cần anh cho ăn không?
– Thế thì càng tốt nhỉ 
– À há, thế chờ anh chạy sang chở em đi nha!
– Ok anh, đầu hẻm nhé. Đi cẩn thận nè.

Tôi vẫn chưa cho anh biết nhà, định bụng sẽ nói vào một ngày không xa, sẵn giới thiệu với ba mẹ tôi. Hẻm nơi anh chở tôi về cách nhà tôi vài trăm mét thôi. Anh cũng muốn tới nhà tôi để rước tôi lắm nhưng tôi không chịu. 30’ sau anh chạy ra đầu hẻm gọi tôi:

– Anh qua rồi nè em ra đi!
– Dạ ok đợi em đi bộ ra ngay đây
Anh chở tôi đi ăn sáng, vì hôm nay là chủ nhật nên tôi có nhiều thời gian dành cho anh hơn ngày thường. Trong lúc ngồi ăn, tôi bảo:

– Sao, anh có muốn tới nhà gặp ba mẹ em không? Dạo này ba mẹ cũng nghi rồi nên nhắc khéo em
– Sao anh không muốn được, tại em không cho thôi chứ anh là muốn lắm cơ

Tôi cười rồi ngồi bàn với anh ngày sang gặp ba mẹ tôi. Anh bảo hay là cuối tuần này, thôi thì thuận ý anh vậy. Ăn xong, anh không chịu để tôi đầu hẻm nữa mà đòi chở về tận nhà, tôi cũng hết cách. Vừa chở tôi về tới, ba tôi từ trong nhà đi ra. Anh quýnh quá gác chống xe ấp úng:

– Dạ…. con chào bác
– ừ, bạn con Hân hả con
– dạ…
– vô nhà chơi đi con
– dạ con có việc nên con xin phép bác con về.. có gì bữa khác con quá sau.. dạ bác con đi
– ừa, con đi cẩn thận
đợi anh đi xong ba bảo:
– ghê ha, quen bao lâu rồi?
– Dạ 1 năm, con tính cuối tuần dẫn ảnh sang nhà mình chơi với ba mẹ
– Uhm, nếu nghiêm túc, đàng hoàng không bậy bạ thì ok!
– Dạ.

[Chương 4] Truyện Ngắn Duyên Phận

Tôi đi vào nhà, ba lấy xe chạy ra quán cafe với mấy bạn. Vào nhà, mẹ đang nấu cơm, tôi chạy vào phụ mẹ. Mẹ hỏi:

– Ai chở về đó
– Dạ…
– Thôi khỏi nói, dấu kín quá ha? Tính tới bao giờ?
– Con đâu có, tại con phải tìm hiểu kĩ, xác định rõ ràng rồi mới dám nói chứ đâu còn trẻ trâu nay thằng này mai thằng kia đâu mẹ
– ừ, nghĩ được vậy là tốt, nào dẫn nó về chơi
– dạ cuối tuần sau
– ừ, vậy muốn ăn gì mẹ làm
– dạ món gì cũng được, ảnh dễ chiều mà!
– Mà nó hơn con bao nhiêu tuổi
– Dạ 5t
– Hơn nhiều thế á, nhà nó ở đâu?
– Dạ ở q10, gần chỗ con làm
– Uhm, thôi nói nó cuối tuần sau về chơi, cho ba mẹ biết về nó như thế nào rồi quyết định cũng không muộn
– Dạ!

Phụ xong, tôi lên lầu thay đồ rồi lấy đt, chắc anh chưa về đâu, nên tôi gọi đt cho con Ngọc nói chuyện với con Ngọc, khoe với nó mai là kỉ niệm 1 năm của chúng tôi. Tôi cũng hối nó bảo nhanh có người yêu đi:

– Ê này, tính bao giờ có người yêu hả?
– Muốn lắm nhưng chưa có ai nè!
– Sao, cần làm mai không?
– Thôi mày rảnh quá, một ngày không xa tao cũng có bồ, khỏi phải lo!
– Ok, đợi m có bồ chắc t là mẹ 2 con rồi 
– Nói quá đi nha con kia
– À cuối tuần sau anh Thành qua nhà t chơi, hôm nay ổng chở về gặp ba t, xanh mẹ mặt 
– Trời ơi, chú ơi gắt vào để con Hân đừng lấy ck trước con
– Uhm, ngon !

đang nói, Thành nhắn tin đến:

– Anh về rồi nha em.
– Gọi em máy bận, lát rảnh rồi gọi lại anh nhé.

Tôi thấy cũng nhắn lại liền:

– Em nói chuyện với Ngọc xíu em gọi lại
– Uhm, thế anh xuống chơi với Bin (cháu anh) xíu
– Dạ anh đi đi

Ngọc hỏi:

– Sao im rồi con kia
– À anh Thành nhắn, nói tiếp đi. Nghe nè.

Chắc nó cũng tuổi lắm, tội nghiệp ghê, mà ai biểu nói không nghe lời. nói chuyện một xíu, con Ngọc bận nên tôi tắt máy rồi gọi lại cho anh. Anh bảo với tôi tối nay đi chơi lâu xíu, tuần sau anh phải ra Phan Thiết kiểm tra tiệm ngoài đó, tầm t5, t6 anh về. ôi thế là buồn, không được gặp chắc nhớ lắm.

Tối hôm đó, chúng tôi đi ăn rồi đi xem phim, tôi tranh thủ đi lễ lúc 3h để tầm 4h30 đi với anh, anh mua tặng tôi socola và chai nước hoa, anh bảo mỗi lần đi chơi với anh phải dùng nó, để anh ngửi! haha người tôi yêu cũng dễ thương chứ nhỉ.

Tôi chưa bao giờ tặng quà cho nam nên nhờ con Đình (nó rành khoản này lắm), nó kéo tôi vào tiệm nào chuyên báo sơ mi cho nam, tôi nhớ hồi c3 tôi chở nó đi chơi, có đi ngang qua tiệm này, nó bảo với tôi rằng:

– Mốt ai quen tao là sướng lắm, tặng áo sơ mi mặc mỗi ngày

Sau ngần ấy thời gian thì tiệm này cũng có chút thay đổi, trong đây tôi nghe nói là đồ đắt lắm, nhưng mặc kệ, tặng người yêu mình tính toán làm gì. Tôi chọn một chiếc sơ mi màu xanh dương, kèm theo một cái cà vạt cùng tông, tổng hết 1 triệu! Ôi mẹ ơi, trên người tôi có xài mỹ phẩm đắt chứ chẳng bao giờ tôi khoác lên mình món đồ quá 1 triệu! Anh mà biết chắc cảm động lắm nhỉ? Nghĩ bụng rồi tự chửi mình tào lao quá. Con Đình hỏi:

– Đù Hân nay bớt keo trong khoản mua quần áo rồi nha
– Haha, chịu thôi, lâu lâu mới có ngày đặc biệt phải tặng quà cho đáng! Sau này tao đi làm chính thức còn tặng nhiều hơn thế

Tôi nhờ nhân viên gói giúp tôi cẩn thận vì tôi mang tặng anh. Lúc gặp , tôi tặng anh, bảo mừng tình yêu của chúng ta đã đi đến giai đoạn này. Anh cảm ơn tôi rồi bảo chắc đem về đóng tủ kính luôn không dám mở! Haha, lại đáng yêu nữa rồi mọi người nhỉ ^^

Đi chơi xong anh đưa tôi về, vào chào ba mẹ tôi rồi về. Tôi ôm quà vô mẹ hỏi:

– cầm gì vậy.
– Dạ quà anh Thành tặng con á mà, hôm nay tròn 1 năm tụi con quen nhau đó mẹ
– Tao muốn biết về nó quá, không thể chờ được nữa, mày kể tao nghe luôn đi Hân
– Hihi, cũng có gì đâu, tuần sau gặp rồi mẹ biết cũng đâu muộn
– Nhà nó như thế nào? Đang làm gì?
– Nhà ảnh cũng bình thường à mẹ, ảnh thay ba mẹ quản lý chuỗi cửa hàng của gia đình thôi
– Vậy mà bình thường á ? Nhà nó có đạo không?
– Dạ có!
– Trời mừng quá, vậy là được rồi
– Vd con quen người không theo đạo thì sao mẹ?
– Thì khó cưới hơn thôi, phải học giáo lý từ đầu, cực!
– À dạ! À mẹ nè, con tính nghỉ làm bên kia, con mở tiệm kinh doanh. À không, cái tiệm của Út á, con làm lớn hơn thôi, con hùng tiền với Út, hoặc con tự mở tiệm, hồi cấp 2 con bán đồ ăn vặt cũng được ủng hộ, nên bây giờ con bán con không nghĩ khó khăn đâu, với nhà mình ai cũng có gen buôn bán nên con không sợ
– ừ, muốn thì bán, miễn sao mình thích là được, tao thấy tự kinh doanh ổn hơn đó, không chừng bán ổn định 1-2 tháng đủ tiền học đại học, ba mẹ không phải lo nữa
– dạ để con tính, con sẽ đầu tư tiệm này trước, sau đó ổn định 1-2 năm con sẽ mở thêm vài chi nhánh khác!
– Thôi lên lầu thay đồ ngủ đi mai đi học!
– Dạ bái bai mom ))

Chắc anh chưa về tới nhà đâu, nên tôi lướt fb, thấy gì mà thông báo một đống. Tôi bấm vào thấy:

“Ngọc, Đình, và 2 người bạn khác đã bình luận vào ảnh mà bạn được gắn thẻ
Ngọc, Đình, N (chị hai tôi), T (ck chị hai tôi) và 5 người bạn đã bày tỏ cảm xúc ảnh mà bạn đã gắn thẻ”

Tôi bấm vào, ôi thì ra anh up ảnh tôi và anh kèm caption:

“dấu em ấy 1 năm rồi, thôi không dấu nữa, khoe với cả nhà bé yêu của mình nè! 
Mừng 1 năm bên em!”

Tôi cười thầm, hihi, sao nay lãng mạn thế không biết! Tôi kéo xuống xem cmt, 2 con mắm kia cmt kiểu đại loại wow bất ngờ quá, dấu kĩ vậy Hân. Thật là giả tạo mà! Còn những đứa bạn kia do không thân nên cmt nghiêm túc chúc mừng. Ngoài ra còn có cmt của bạn anh nữa, đa số toàn nam, cũng chọc anh như tôi bị chọc vậy đó. Người tôi sướng rân, tôi vào xem người thích ảnh thì thấy có…. cậu! Cậu làm vậy là để làm gì? Cậu vui thật cho tôi? Hay muốn ám chỉ? Thôi kệ, không quan tâm, bây giờ tôi có Thành, vậy là đủ!

Tôi vào nhắn cho anh:

– Anh làm em khá bất ngờ đó! Khui quà rồi nói em nghe cảm nhận nha ^^

Người tôi nóng bừng, vui, hạnh phúc lắm! Anh là người chủ động công khai mối quan hệ của chúng tôi, tôi muốn hét lên để giải tỏa sự hạnh phúc của bản thân!!!!

Rồi tôi chụp quà anh tặng tôi lên:

“ thu hoạch sau 1 năm chăm chỉ! Cảm ơn anh vì món quà!”

Up ảnh xong tôi để điện thoại đó rồi đi thay đồ, đắp mặt nạ hehe, anh nhắn tôi:

– Anh về rồi nha vợ
– Anh thay đồ rồi khui quà ngay đây!
– Dạ, có gì nhắn em!

Tôi lại mò vô ảnh anh up tag tôi, thấy anh đang trả lời cmt của bạn mình, vui thật! Chưa ai cho tôi cảm giác hạnh phúc như thế.

Tính tôi rất ngộ, tôi không thích lên mạng khoe khoang tình yêu gì của bản thân. Với tôi không muốn công khai tình yêu khi chưa có gì chắc chắn, nhưng hôm nay anh đã chủ động công khai, chắc anh cũng nôn lắm và thật sự nghiêm túc

Lát sau anh nhắn lại:

– Sao em biết size anh mặc mà mua thế bé?
– Bí mật! Anh thấy ổn không?
– Quá đẹp luôn vk! Anh sẽ mặc nó sang nhà em vào chủ nhật tuần sau hihi. ( đính kèm nhãn dán dễ thương)

Rồi chúng tôi lại ngồi nói chuyện, tôi hỏi anh về từng người bạn đã cmt vào ảnh của chúng tôi, vì tôi muốn biết về những người xung quanh anh, đơn giản thế thôi. Ngày kỉ niệm 1 năm quen nhau của chúng tôi trôi qua thế đấy! Chỉ cần được ở gần người mình thương, thì cho trời sập cũng được!

[Chương 5] Truyện Ngắn Duyên Phận

Ngày kỉ niệm quen nhau ngập tràn ngọt ngào cũng trôi qua rồi, hôm nay anh đi Phan Thiết tận mấy ngày, chắc nhớ chết mất. Tôi ngồi dậy mở điện thoại, sáng nào cũng thế, cứ mở điện thoại lên là tôi thấy tin nhắn anh đầu tiên. Anh bảo tôi dậy nhắn anh. Tôi vào nhắn hỏi anh:

– Hôm nay mấy giờ anh đi?
– Tầm trưa 12-1h anh đi, sao đó bé iu
– Huhu, nhớ chết mất
– Hôm nay ngọt hơn rồi đó!
– Đừng cắt ngang cảm xúc của em!
– Hihi, anh trêu tí thôi mà. Anh đi cũng nhớ em lắm . Lát anh qua tiệm gặp cho đỡ nhớ rồi đi nha!
– Dạ, để em chuẩn bị lên tiệm. Bye anh!
– Bye vợ 

Tôi chuẩn bị sửa soạn, hôm nay tôi cố tình đi sớm, lên đó tôi gửi xe ở tiệm rồi anh sang đón tôi đi ăn. Vì nhà anh sang tiệm tôi làm cũng không xa, lên rồi tôi gọi anh ra cũng không sao. Đang đứng chờ anh, ông sếp tới, tự nhiên mất tích rồi nay xuất hiện bất thình lình, gã lại hỏi tôi:

– Sao bữa giờ em không trả lời tin nhắn anh?
– Ơ, có ạ? Em xin lỗi, em không thấy ạ.

Vừa nói tôi vừa rút điện thoại ra kiểm tra, thì mới thấy tn của gã, mới nhắn hôm qua hôm kia thôi, nhưng tôi có rãnh đâu mà rep lại, vì đó là tin nhắn tán tỉnh! Tôi cố nhịn, giả bộ bảo hắn:

– em không thấy thật ạ
– ừ, sau nhớ rep tin nhắn anh nhá! Đừng quên.

Mơ hả bảo bố rep tin nhắn? Chưa block là may đó. Đang nghĩ thầm, tự nhiên anh Thành la lên:

– em!

Tôi giật mình quay lại nhìn, là anh, tôi bảo với thằng cha sếp:

– thôi em đi, tí em quay lại ạ!

Hắn cười kiểu nham hiểm rồi quay lại liếc anh Thành của tôi, anh Thành mặt kiểu khó chịu và đang không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi vội chạy lên xe để anh chở đi chứ không lát lại có chuyện. Sở dĩ hắn để tôi đi là vì còn 1 tiếng nữa mới tới giờ làm việc của tôi, chứ không chắc cũng kiếm chuyện rồi. Trên đường đi, tôi thấy anh Thành im lặng, tôi sợ quá ôm rồi kê cằm lên vai anh hỏi:

– anh sao thế? Không khỏe à?
– Thằng đó là ai thế?
– À, ổng là chủ tiệm em làm 
– Rồi nãy em nói gì với ổng thế?
– Anh ghen à? Người yêu em ghen kìa, dễ thương quá đi mất
– Ah đang nghiêm túc, em trả lời đi
– Vô tiệm em kể anh nghe, anh tấp vào quán hôm nọ đi
– Ừ.

Lần đầu tôi thấy anh như thế, cọc cằn và giận dữ. Nhưng cũng đáng yêu phết, vì anh ghen hehe. Chắc không ai như tôi, được người yêu ghen càng thích thú.

Dù đang có vẻ giận tôi nhưng vào quán anh vẫn là người gọi đồ ăn, lau đũa muỗng cho tôi, thấy vậy tôi chống cằm nhìn anh chằm chằm:

– Không ngờ dáng vẻ người yêu em ghen nó quyến rũ đến thế
– Em đừng có mà giỡn, nói anh nghe xem nào
– Em nói là vì em tôn trọng anh, chứ không phải là vì em muốn báo cáo nha.Thì ông đó là sếp em, ổng thích em lúc e mới vô làm cơ, nhưng em không có tình cảm nên em chẳng có hồi âm gì. Ổng cứ nhắn tin sđt em, nếu là tn công việc thì em rep, nhưng ổng cứ nhắn kiểu tán tỉnh. Lúc chưa quen anh em đã nói thẳng có ny rồi nhưng vẫn cứ nhắn. Tự nhiên hôm nay bất thình lình hỏi em sao không rep tn ổng. Trời đất.
– Đâu anh xem thử.

Tôi rút đt đưa anh xem, anh xem tin nhắn rồi bảo tôi:

– Sao em không nói thẳng
– Em sẽ nói vào một ngày không xa, em cũng sắp nghỉ việc ở đó nên em không sợ nữa. Chắc hôm qua anh up ảnh tag em, ổng sang thấy nên mới bắt đầu tào lao. Ổng có addfr trên fb nhưng em cho follow
– Uhm, em mau nghỉ việc ở đó đi, chứ không anh đứng ngồi không yên.
– Hình như ổng có gia đình rồi, vậy mà vẫn như thế. Cuộc đời em ghét nhất mấy người lăng nhăng, tội cho chị vk ổng quá đi! 
– À hồi nãy em bảo sắp nghỉ việc bên đó là sao?
– À em quên nói với anh, em không muốn đi làm công nữa. Em muốn được làm chủ nên sẽ mở kinh doanh 1 quán bán đồ ăn vặt theo quy mô nhỏ. Làm ổn định em sẽ mở thêm vài chi nhánh khác, rồi mở rộng quy mô lớn hơn. Vừa kiếm được nhiều tiền để trang trải việc học, vừa làm việc em thích!

– Uhm, anh ủng hộ. Cố lên, cần anh giúp gì cứ nói
– Thôi, anh để em tự làm.
– Uhm, thế có stress gì cứ kể anh nghe nhé
– Ủa hồi nãy có người quạo mà???? Lần đầu em thấy anh ghen đó anh Thành, còn ghê hơn vậy nữa không?
– Anh nói thật, anh thương thì thương thật nhưng anh mà phát hiện e mờ ám với thằng nào, anh giết nó luôn.
– Em không phải dạng người đó sao anh phải nói nặng như thế? Em luôn tôn trọng với tin anh, mà sao anh vậy với em? 
– Anh xin lỗi, nhưng anh cảm thấy khó chịu khi em nói chuyện với người đàn ông khác lắm. Em hiểu cảm giác đó không?
– Em biết nhưng anh phải tin em chứ, nếu em thích ổng, thì ngay từ đầu em đã có nói qua nói lại với ổng rồi, chứ đâu chờ tới quen anh rồi em mới làm? 
– Thôi anh xin lỗi mà, đi PT em có muốn anh mua gì cho em không
– Thôi anh đừng mua gì hết, về với em là vui rồi.

[Chương 6] Truyện Ngắn Duyên Phận

– Dạo này anh thấy em lên tay nghề rồi, mới ngày nào nói chuyện nhạt nhách.
– Thôi đồ ăn ra rồi, ăn đi anh.

Tôi nhân thời cơ giận lại cho biết mặt, cái tội ghen tào lao, nhưng không hiểu sao tôi cũng thấy thích thích, cũng thấy sướng sướng!

Trước đây, tôi quen ai cũng chẳng nói lời ngọt ngào gì nhiều đâu, nhưng chẳng hiểu sao từ ngày quen anh, tôi lại nói ngọt lắm. Trước đây tôi rất ghét sến súa, nhưng quen anh rồi thì tôi ngày càng sến và muốn nghe những lời mật ngọt từ anh. Đúng là yêu, có thể khiến con người ta thay đổi 360 độ..

Anh chở tôi về lại tiệm, mặt bí xị, bảo không muốn tôi vào tiệm của thằng cha đó. Nhưng biết sao, tôi chưa hết tháng mà, nên đành làm anh thất vọng vậy, tạm biệt anh rồi tôi đi vào làm. Cũng hên là hôm nay cha đó không ở lại tiệm lâu như mọi hôm, không chắc tôi chết mất.

12h trưa, tôi được nghỉ trưa nên mấy chị rủ ăn trưa cùng, chị Trinh ord đồ ăn bên chỗ tiệm gần đó cho chúng tôi, trong thời gian chờ đồ ăn tôi nhận được tn của anh:

– Anh chuẩn bị đi nè vợ, em ăn gì chưa ( kèm theo tấm hình anh chụp hành lý tại sân bay) 
– Mấy chị đang ord đồ ăn người ta mang tới, tầm 15’ nữa em ăn nè 
– Uhm, ăn uống đầy đủ nhá. Anh đi mà chỉ mong ngày về
– Nè, lo làm việc cho tốt, chứ đừng có tào lao nha
– Em không muốn anh về ư????
– Sao không, muốn gần chết, nhưng đừng vì em mà phân tâm công việc! 
– Tuân lệnh! Tối em có đi đâu không? 
– Không, em ở nhà, chờ tn anh với đọc sách hihi
– Ok, ngoan!!! 🤪🤪🤪
– Hẳn là ngoan lắm đó ))) tới nhắn tin em nha. 
– Uhm, anh biết rồi nè xã, thôi em ăn đi! Anh đi đây! Tới anh nhắn. Yêu em.

Hôm nay tôi không có tiết trên trường nên làm xong sẽ được về nhà nằm thoải mái, nếu là ngày bình thường, tôi sẽ đi chơi với anh cơ chứ không ngoan như thế nằm ở nhà đâu. Mà anh đi rồi thì tôi biêt chơi với ai, con Ngọc thì bận đi làm, con Đình thì đi với bồ. Thôi thì ở nhà đọc sách vậy, bỏ bê cũng lâu rồi. đang nghĩ thầm thị chị Trinh nói lớn

– Mấy đứa, đồ ăn tới rồi, sửa soạn ra ăn nha.
Chị chạy ra cầm đồ ăn vô, hôm nay chúng tôi vừa ăn vừa tâm sự vui lắm, bàn về khách hàng, bàn về mấy món mỹ phẩm trong shop. Trong đây tôi gần như nhỏ nhất hay sao đó nhưng kiến thức về mỹ phẩm và skincare của tôi không hề nhỏ, các chị mỗi lần có thắc mắc về mỹ phẩm hay làm đẹp hỏi nhau mà không ai biết là chị Trinh liền bảo: “Có nhà nghiên cứu mỹ phẩm ở đây để làm gì, sao không hỏi?” Rồi nhìn về phía tôi nháy mắt 🤣 mấy chị nói quá như thế thôi, kiến thức tôi cũng chỉ tầm trung, không ít cũng không nhiều, chỉ là do mày mò xài mỹ phẩm, siêng đọc review mà tích luỹ được thôi.

Ăn xong chúng tôi lại làm việc, thời gian trôi qua thật nhanh, bây giờ cũng 3h, tôi tan làm. Đi về nhà đặt lưng xuống ngủ một giấc dài vì mệt quá, lúc ngủ dậy cũng 6h, ôi trời, ngủ gì mà kinh thế – tôi tự nghĩ. Cầm điện thoại thì thấy hơn 10 cuộc gọi nhỡ của anh Thành kèm tin nhắn hỏi tôi đâu rồi. Tôi vẫn còn đang mơ màng, bấm gọi lại anh

– Alo, anh gọi em gì nhiều thế, em mới ngủ dậy (giọng tôi nói chậm rãi và kéo dài vì còn mớ ngủ) 
– Anh gọi em nãy giờ không được, em tưởng em bị làm sao, anh lo muốn chết 
– Em về mệt quá nên ngủ quên luôn, anh tới rồi hả
– Ừ anh tới rồi
– Có gì đâu mà anh lo dữ vại kk, hay sợ em đi chơi với ai?
– Ừ nãy h cũng nghi lắm
– Đó đó
– Anh đùa thôi, anh tưởng e bị làm sao thôi. Em gọi lại anh yên tâm rồi, ra đây mát quá vợ, ước gì có em ở đây 
– E cũng muốn đi lắm, mà công việc nhiều như này, lại còn học biết phải làm sao. À nay giữa tháng rồi, còn nửa tháng nữa là em xin nghỉ bên đó, em bắt tay vào thực hiện kế hoạch luôn. Anh có lời khuyên gì cho em không hì hì
– Em cần anh giúp thiết kế kế hoạch kinh doanh không, hay làm gì cũng được, miễn được giúp em! 
– Thui, anh chỉ cần góp ý – cho lời khuyên là được. Anh làm việc cũng mệt rồi còn vắt óc ra giúp em, em không nỡ
– Không nỡ thì phải bù cho anh haha
– Hihi 🤪🤪🤪 
– Em tắm rửa gì chưa đó
– Chưa anh, nãy h người em dơ hèm, về nằm lướt fb ngủ lúc nào không hay
– Cần anh tắm dùm không?
– Ai mượn, lanh quá 
– Không phải khoái gần chết sao
– Anh nghĩ sao thế. Thôi em đi tắm, anh làm gì làm đi, tối rãnh rồi gọi lại em nha. 
– Uhm, thế bye xã, iu em
– Yêu anh, bye anh hehe.

Tôi đi tắm rồi xuống ăn cơm với ba mẹ, rồi tôi rửa chén dọn dẹp phụ mẹ, sau đó ngồi đấm bóp cho mẹ, mẹ cũng có tuổi rồi nên xương khớp bắt đầu biểu tình, tôi thương mẹ lắm, mẹ và ba là nguồn động lực khiến tôi không cảm thấy chán nản mỗi khi nãy ra một ý tưởng để làm việc gì đó. Ngay từ nhỏ, tôi đã có khiếu kinh doanh, tôi kinh doanh đồ ăn vặt là đắt nhất. Trong trường ai cũng biết tới danh tôi. Chắc tôi được di truyền từ mẹ và các dì. Hồi tôi còn nhỏi, tôi và mẹ lúc nào cũng cãi nhau, chẳng ai chịu nghe ai, nhưng dần lớn tôi càng thân với mẹ hợn. Ngày cấp 3 tôi rất hay tâm sự với mẹ về những gì mình sẽ làm cho tương lai sau này, và tôi cũng hứa với mẹ nhất định sau này tôi sẽ giàu nhưng không phải bằng mọi cách, mà một cách chân chính. Mẹ cũng vui lắm, mẹ cũng tin tưởng tôi. Gia đình tôi không nghèo, trên khá giả và dưới giàu một xíu, tầm đó. Nhưng tôi vẫn cảm thấy bản thân phải thật sự nỗ lực hơn nữa, nếu sau này ba mẹ có bệnh gì, cũng không vì tiền mà bỏ chúng tôi đi, và tôi muốn nuôi em tôi học đại học nữa! tôi rút điện thoại ra bảo anh Thành:

– Anh đừng nhắn tin em, em đang gần mẹ, mẹ ngủ, có gì nhắn em. Mẹ ngủ rồi em lên nói chuyện với anh

Tôi sợ tôi bóp chân mãi mẹ tôi mới quên đi cái đau để ngủ mà bị cuộc điện thoại của tôi mà mẹ lại thức giấc, hôm nay mẹ mệt lắm rồi. thằng em đang nằm chơi máy, tôi bảo:
– Khôi, lát ba về nói ba đừng làm ồn gì nha, mãi mới ngủ đó nha. Làm ồn mẹ dậy mẹ la đó, em nữa chơi thì tắt cái tiếng đi.
– Em biết rồi
– Thôi tắt máy đi ngủ với mẹ luôn đi. Còn muốn chơi lên phòng hai chơi rồi ngủ luôn.
– Ok, thôi để em lên phòng 2 để mẹ ngủ, hình như ba về rồi
– ừ thế lên trước bật máy lạnh lát hai lên
tôi bóp chân được tầm 5’, thấy mẹ ngủ say rồi tôi nhẹ nhàng bước ra, ba tôi cũng vừa về tôi cũng dặn ba là mẹ đau chân, ba đừng làm ồn mẹ mãi mới ngủ được. Ba hỏi :

– rồi em đâu
– hôm nay nó lên ngủ với con
– ừ đừng cho nó ôm máy nhiều quá, ngủ mai còn đi học
– dạ
tôi đi lên lầu thì anh Thành nhắn lại:

– ok, mẹ có sao không? À ngoài này anh thấy có chỗ bán loại dầu với miếng dán cho người lớn tuổi dùng, để anh mua 4 bộ về. mẹ em 2 bộ, ba mẹ anh 2 bộ
– dạ, anh mua về em gửi lại tiền
– tiền nong gì, coi như anh biếu bác. À để anh suy nghĩ cuối tuần này mua gì tặng 2 bác.
– Anh đợi em rửa mặt rồi em gọi lại. 
– Ok vợ, lẹ nhaaaaa!
– Dạ

Nói rửa mặt thôi chứ tôi đi ngựa đó, rửa mặt của tôi có nghĩa là: tẩy tế bào chết, rửa mặt, đắp mặt nạ.

10’ sau, đắp miếng mặt nạ giấy tôi như được cứu rỗi vậy. Tôi gọi điện video với anh, anh thấy tôi đắp mặt nạ liền chọc tôi:

– Tối rồi, em để anh ngủ nữa chứ làm vậy sao anh ngủ
– Hihi, xinh thế mà chê, chê là mốt không gọi đó

Thằng Khôi chen ngang:

– Gớm. Anh Thành ơi, chị hai em ghê lắm.
– Nè chơi xíu tắt đi ngủ mai đi học đó, ngủ với hai mà lộn xộn là xúc bánh tráng nha

Anh hỏi:

– Nay Khôi nó lên ngủ với em à
– Dạ, nó nằm nó lăn dữ lắm với còn đang ghiền chơi game chưa muốn ngủ nên trốn lên đây, không nằm dưới mẹ ngủ không được
– Chẹp chẹp, ước gì anh là nhóc Khôi
– Lại tào lao! 
– Hihi, em mặc đồ ngủ hả?

Nghe tới đây, tôi liền mở cửa đi ra ban công để nói chuyện, mắc công thằng em nó nghe, tại nó còn quá nhỏ, nên không nên nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi.

– ở nhà không mặc đồ ngủ chứ mặc đồ gì cơ
– em đi đâu đấy
– à em chạy ra ban công nói cho thoải mái, ở trong có thằng Khôi
– ummm, cơm nước gì chưa đấy
– vâng, em ăn rồi. anh ăn chưa, làm việc sao rồi
– anh nghĩ là ra đây tầm 1-2 ngày rồi về sớm hơn dự định nhưng mà bị trục trặc rồi, chắc về tredx hơn hoặc đúng dự định.
– Khổ thế, thôi anh cố lên nhé! Có em chờ hahahaha
– Vinh hạnh quá !!!
– Mai có phải đi sớm không thế?
– Không, sao ấy vợ
– Không, em hỏi thôi, sợ mai anh phải đi sớm mà phải tắm thế này đến bao giờ anh ngủ
– Hihi, anh sợ em mệt thôi chứ anh thì khỏe như trâu
– Thât không đấy
– Thật, em có muốn test hàng không? Anh cho test free, bao đổi trả
– Ngon!! Nhưng em test thì anh hời quá rồi, không duyệt!!

Chúng tôi cứ ngồi nói trên trời dưới đất như thế đấy, được một lúc tôi vào trong nằm lên giường vì em tôi nó đã ngủ rồi. cộng thêm hồi chiều tôi ngủ dữ quá nên 2 con mắt nó cứ sáng bừng lên, mặc dù cũng mệt nhưng chẳng ngủ được. Tôi bảo anh ngủ đi, chắc anh cũng mệt vì hôm nay đi xa rồi, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi off, riêng tôi ngủ không được nên đành mò lên fb kiểm tra có gì mới không.

 

Đang cập nhật …

Đọc Truyên Ngắn Duyên Phận Chương 7-10 tại đây

Nguồn Truyện: Facebook Hân Viết Truyện (Tác giả)

Đọc sách truyện trực tuyến tại Alobooks.vn

 

Content Protection by DMCA.com
Bài viết tương tự

1 Ý kiến

  1. Đọ mà khóc sướt mước luôn. Viết truyện cảm xúc đi vào lòng người

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *