duyen phan truyen ngan online

DUYÊN PHẬN

Nguồn bài viết: Hân Viết Truyện (Tác Giả)

Đọc Chương 1-6: https://alobooks.vn/duyen-phan

[Chương 7] Truyện Ngắn Duyên Phận

Tính của tôi rất hay thích vào xem lại những người like và cmt bài viết của mình, tôi mò vào ảnh của tôi và anh trước. Công nhận bạn bè anh nhiều thật, like nhiều mà cả cmt cũng nhiều. Sau khi lân la bên đó, tôi quay về tấm ảnh của tôi up lên, đọc lại cmt rồi tự mỉm cười một mình. Đang đọc thì tôi nhận được tin nhắn của thằng Bin (em tôi nhưng bằng tuổi tôi, con của dì ruột của tôi) nó nhắn:
– ê có bồ rồi hả mập, sao không thấy khoe gì hết?  
– Thân nhau lắm hỏ mà khoe 😀
– Ừ được lắm, dấu kĩ dữ tận 1 năm

Ngay từ nhỏ, tôi với nó rất thân, làm gì cũng làm cùng. Nhưng từ lúc lớn thì bớt thân,nhà nó và tôi ở cùng 1 quận, không xa cũng không gần, hồi đó nhà kế nhau thì thân nhưng nó chuyển nhà nên chúng tôi ít thân hẳn. Thường tôi có người yêu, tôi sẽ khoe với nó và chị Hai trước, nó hay chọc tôi lắm, nó cứ bảo tôi có chó thèm yêu. Nó thì cũng quen cả chục em rồi nhưng thời điểm hiện tại thì đang ế, tôi được nước lên mặt ^^. Tôi đang nhắn với nó thì anh Thành gửi hình ly cafe sang cho tôi:

– Nay dậy sớm thế hả cô
– Em nhớ anh nên ngủ không được
– Ơ, nếu anh về thì cho anh ngủ cùng cho đỡ nhớ nhé
– Anh có mà mơ thì may ra
– Rất vui lòng
– Anh đang uống cafe với ai đấy?
– Bạn anh thôi. Em ăn gì chưa này?
– Em chuẩn bị đi ăn đây
– Ăn uống đàng hoàng vào nhá, anh về mà xuống kg nào là chết.
– Em cũng có ốm đâu, xuống kg càng tốt cơ
– Thôi anh xin, em vậy là ngon rồi giảm xuống hết ngon
– Thế thì về nhanh bồi bổ em nào, anh uống cf với bạn nào
– À, bạn lâu ngày mới gặp lại thôi, bạn anh đến rồi, anh nói chuyện tí rồi nói tiếp với em. Đi ăn sáng lẹ không lại đau bao tử. Thương!
– Ok anh, buổi sáng tốt lành.

Tôi tắt máy rồi đi ăn sáng rồi đi làm, vừa nhét điện thoại vào túi tôi lại phải rút đt ra, là tin nhắn của ông sếp kia. Tôi hết chịu nổi rồi.

– Hello em, giờ còn sớm chưa đến giờ làm em đi ăn với anh được không?
– À tiếc quá em ăn rồi!
– Thế đi uống cafe với anh nhé!
– Dạ không được, bây giờ em chưa lên tiệm được, chắc hôm nay em lên trễ hơn mọi hôm nhưng anh yên tâm em vẫn sẽ đi đúng giờ quy định .
– Đi với anh một xíu thôi, anh có việc muốn trao đổi với em.
– Có gì anh trao đổi tại đây hoặc tại tiệm đi ạ!
– Thế lát em đi làm thì lên phòng trên gặp anh!
– Vâng.

Đang hí hửng bỗng nhiên bị cha này làm cho cụt hứng, thôi thì đi ăn ngồi nhây lâu xíu rồi đi lên trễ tí, tránh được bao nhiêu càng tốt. Bình thường tôi mất tầm 45’ để đi ăn sáng và đến chỗ đó, nhưng hôm nay tôi sẽ đi trễ hơn, tầm 1 tiếng. Lúc đến tôi có cảm giác khó chịu lắm, nhưng thôi nhân cơ hội này thông báo với cha đó cuối tháng tôi nghỉ việc vậy.

Đến tiệm, mấy chị hỏi sao nay lên trễ vậy, tôi chỉ bảo là bận việc. Thấy tôi không thay đồ nhân viên như mọi ngày mà đi lên lầu nên chị Trinh hỏi:

– Hân em đi đâu thế?
– Dạ em lên gặp sếp có chút việc

Chị uhm rồi thôi, tôi đi lên phòng, thấy ổng đã ngồi trên ghế sẵn, tôi cuối đầu:

– Dạ em chào anh
– ừ, em vào đây ngồi đi.

Anh ta đứng dậy đi rót cho tôi 1 ly nước:

– anh hẹn em có gì không ạ?
– Em uống nước đi đã rồi anh nói
– Vâng em không khát.

Thật ra tôi đề phòng, có thủ sẵn chai nước suối trong balo, tôi rút ra để gã nhìn thấy mà không miễn cưỡng tôi uống nữa. Hắn bảo:

– Hôm trước là ai đến chở em đấy?
– Bạn trai em, có gì thế ạ. Em tưởng là anh hẹn em bàn công việc, nếu chỉ có vậy thì em xin phép. À em thông báo với anh là hết tháng em nghỉ ạ.
– Em từ từ đã đang làm sao lại nghỉ?
– Vì em không muốn đi làm nữa thôi ạ
– Em giận anh à? 
– Anh là ai mà em giận ạ? Vì sắp tới em sắp mở quán nên sẽ không còn thời gian làm việc nữa.
– Chẳng lẽ em không hiểu tình cảm của anh sao? Sao em lại đối xử với anh như thế?
– Ơ, anh buồn cười nhỉ? Ngay từ đầu em đã bảo em có người yêu rồi, với em không thích thể loại đàn ông vợ con rồi mà còn tào lao như thế.
– Anh sẽ li dị vợ để đến với em, em chỉ cần yêu anh thôi. Mỗi tháng không cần làm gì cả, anh nuôi.
– Haha, anh nghĩ tôi là thể loại con gái tối ngày nằm ngửa kiếm sống à? Tôi cảm thấy thật sự thương vợ anh!
– Giữa chúng anh chỉ là bị 2 bên gia đình ràng buộc, anh không có tình cảm gì với cô ta.
– Tôi không muốn bàn luận về vấn đề này, vì anh và tôi không là gì cả. Tôi suy nghĩ lại rồi, tôi sẽ nghỉ việc ngay hôm nay, tôi sẽ không nhận lương, coi như lỗi tôi khi tự ý nghỉ. Chào anh!

Nói xong tôi đứng dậy định đi ra ngoài, tên sở khanh đó đứng dậy đuổi theo tôi, giữ tôi, ôm trọn tôi từ sau lưng, hôn hít phía sau gáy tôi rồi nói:

– Anh biết em thương anh mà!

Thật kinh tởm, tôi nổi hết cả da gà

Theo phản xạ, tôi vùng ra, nhưng không nổi, nên tôi đạp chân hắn và thụi thẳng vào bụng, hắn đau quá nên buông tôi ra, tôi tát cho hắn một cái:

– Nếu thương anh, thì tôi đã luôn nồng nhiệt trả lời tin nhắn của anh ngay từ đầu rồi cơ, anh quá ảo tưởng và khốn nạn rồi đấy. Vợ con anh, anh không lo, mà đi ra ngoài đường kiếm gái như này ư? Anh nghĩ mọi cô gái có hứng thú với thể loại như anh ư? Anh nghĩ có tiền có thể mua được mọi thứ ư? Anh lầm rồi, nếu anh có suy nghĩ đó thì đi ra quán bar hay những nơi khác mà tìm! Tôi không phải thể loại đó! Tôi đã rất lịch sự với anh rồi, nhưng anh vẫn không muốn dừng lại trò sở khanh của mình nhỉ? Anh đừng làm tôi phải trở nên vô tình. Vậy là đủ rồi .
– Tiền tôi có, tôi đẹp, tôi có mọi thứ nhưng sao em không yêu tôi mà theo thằng đó? 
– Cái duy nhất anh không có ở tôi đó là sự tôn trọng. Anh đủ hiểu chưa? Thôi tôi đi, không nói nhiều với anh nữa !
– Đứng lại….này ….!

Người tôi nóng bừng, chưa bao giờ tôi điên tiết như thế, tôi mở cửa đi ra và đóng sầm lại, mặt tôi nhăn lại, cơn tức lên tận cổ. Tôi bực bội đi xuống, mấy chị nghe tiếng đóng cửa lớn nên hơi hốt hoảng, liền hỏi tôi:

– Có chuyện gì thế Hân
– Dạ không có gì đâu, từ hôm nay em nghỉ luôn. Không được gặp mọi người nữa em buồn quá nhưng ở nhà em có việc nên em không thể đi làm được nữa.
– Sao buồn thế, nhà e gặp chuyện gì thì nhớ tâm sự với tụi chị, đừng giữ trong lòng nhé.
– Vâng em cảm ơn, em đi nhé, tạm biệt các chị ạ!

Mấy chị mặt buồn hiu, nhưng tôi biết phải làm sao, ở lại làm để chết à?

Tôi về nhà, ba mẹ và em tôi đi hết rồi, tôi chạy lên phòng nằm khóc, tôi không khóc vì tên sở khanh đó, tôi khóc vì lần đầu có người không tôn trọng tôi như thế, mắt tôi đỏ hoe hết cả lên. Chắc mọi người thắc mắc sao tôi lại như thế, vì mỗi khi tôi tức lên là tôi rất dễ khóc, bởi thế tôi luôn thua trong cuộc cãi vã vì khóc trước. Nhưng hôm nay thì khác, tôi cứng rắn hơn mọi ngày, tôi cầm điện thoại lên muốn gọi để kể anh nghe, tôi chỉ cần một người nghe tôi nói ngay lúc này thôi.

Chưa kịp gọi thì tôi thấy thông báo : “ Cindy Nguyen muốn kết nối với bạn”. Tôi bấm vào xem, thì thấy nội dung tin nhắn là:

– Em là người yêu hiện tại của anh Thành à?

Tôi lau nước mắt, tạm thời gạt quá chuyện đó vì đang tò mò người nhắn cho tôi là ai, tôi bấm “chấp nhận tin nhắn chờ” rồi reply lại:

– Vâng, có gì không ạ?
– À, chị là bạn của Thành thôi, chị thấy anh Thành up ảnh cùng em, mới biết em người yêu anh Thành, em cũng xinh lắm.
– Vâng em cảm ơn, chị là bạn thế nào của anh Thành ạ?
– Bạn cấp 3 thôi.

Rồi chị ta gửi tôi tấm hình ly cafe trên bàn, đối diện chị ta là anh Thành. Tuy không thấy mặt nhưng tôi có thể nhận ra áo và dáng anh, kèm theo cái bà giống bàn anh chụp gửi tô. Rồi nhắn với tôi:

– Chết, chị xin lỗi, chị gửi nhầm, chị đang tính gửi cho con bạn mà bấm lộn gửi sang em. Xin lỗi em nhé

Linh cảm mách bảo tôi rằng chuyện không hay đang xảy ra, tôi không hỏi lại chị ta mà gọi lại anh Thành, tôi gọi 7 cuộc nhưng anh ấy không bắt máy, tôi cố trấn an bản thân “bình tĩnh nào Hân, không có gì đâu”.

Sau khi gọi cho anh ta không được, tôi vào fb chị vừa nãy xem, chị ta đanng sống ở Mỹ, nhưng về VN chơi, chắc thăm gia đình hay bạn bè, tôi thấy bạn chung là anh Thành và bé Vân. Thói quen tôi khi vào tường người khác thứ tôi xem đầu là avt của họ, từ đầu đến cuối. Tôi kéo đến ảnh kế cuối, thì thấy hình anh và chị ta, mặc đồ đồng phục, cười rất tươi và thân mật với nhau trên ảnh, tôi bấm vào xem bình luận:

XX: đẹp đôi ta
H: @Thành ghê ta
Thành: bạn mày mà

Và một loạt cmt khen ngợi, chọc ghẹo khác

Ôi, chuyện gì vừa xảy ra thế? Tôi đoán đây là người yêu cũ của anh ! Tôi bắt đầu nấc lên nữa, buông điện thoại xuống,một loạt suy nghĩ tiêu cực hiện lên trong đầu tôi. Sao anh bảo đi hẹn bạn, mà không bảo là gặp mặt người yêu cũ với tôi? Anh không tôn trọng tôi như tôi đã tôn trọng anh sao? Sao tôi ngốc thế? Tôi nên làm gì tiếp theo?

Tôi thoát fb và gọi điện cho con Ngọc, tôi khóc lớn hơn lúc nãy nữa, bây giờ tôi không còn thấy được gì nữa vì nước mắt úa lên che hết rồi, tôi nghẹn, phần vì buồn, phần vì tức. 
Tôi nhớ lại chuyện cũ, đau đớn thêm gấp ngàn lần. Thấy tôi khóc, con Ngọc hỏi:

– Trời mày sao vậy Heo, đừng làm tao sợ
– Hức….hức…hức
– Có gì thì nói, chứ đừng có như vậy nha
– Ngay cả mày cũng bực tao ngay lúc này à…. hức hức
– Mày làm sao? Mày làm tao nhớ lại hồi cấp 2 khi biết ông Q công khai thích con L trong lớp nha. À không bây giờ còn hơn thế nữa
– ……..
– Ê này, mày sao, tao lo rồi đó
– Hôm nay mày rãnh không?
– Tao làm nguyên ngày, không biết à còn hỏi
– Thế thôi!

Tôi cúp máy, tôi mệt lắm, tôi không muốn kể lể nữa, tôi gọi con Đình:

– Đi nhậu không?
– Trời đụ, sao vậy, hồi đó năn nỉ cỡ nào cũng không chịu nhậu, nay sao hứng thú thế???
– Gặp nói
– Ok, mấy giờ?
– 6h, mày qua chở t nha, nay t qua m ngủ luôn.
– ừ

Tôi lại nằm khóc, tôi buồn và tức lắm, tôi cố gắng kiềm bản thân không khóc nữa nhưng chẳng thể. Sau đó tôi nhắn với con Đình:

– chiều mày qua xin ba mẹ t qua ngủ với m vì mẹ m ko có nhà nha !
– mẹ t không có nhà thiệt, tối nay thâu đêm! Chơi không?
– Ok .

Con Đình cũng phần nào đoán được tôi có chuyện, vì hồi cấp 3 nó thất tình rủ tôi đi nhậu nhưng tôi nhất quyết uống nước ngọt, vì tôi không thích mùi bia, nhưng nếu tôi quyết định uống bia là phải thật buồn, buồn thê thảm và buồn đến đáng thương.

Tôi lấy balo cuốn mấy bộ đồ để sẵn chiều con Đình sang rước, tôi chùi nước mắt, không khóc nữa tránh lát xuống ăn cơm ba mẹ hỏi lại không hay!

Tôi cố gắng kiềm chế bản thân, tôi vào fb chị ta một lần nữa để vào xem ảnh cũ của chị ta xem có gì không. Tôi lục lại ảnh của 2 năm trước, chị ta và anh rất hạnh phúc, tôi cười nhếch môi kèm theo thở dài, rồi cười nhưng nước mắt lại rơi lả chả tiếp. Tinh cảm của con gái rất đúng, nhất là đối với người mình yêu, tôi ước gì anh gọi lại và giải thích cho tôi, vỗ về tôi. Haha, tôi gọi điện anh ta còn chẳng thèm bắt máy hay gọi lại mà! Mong chờ gì nữa?

Tôi thoát ra, vào phần cài đặt và…. block facebook! Tôi cần yên tĩnh. Tôi không muốn bản thân tổn thương nữa khi thấy những thứ không nên thấy. Tôi sẽ không tra hỏi anh, không khóc lóc gì với anh, hay nói thẳng tôi sẽ không tỏ ra đáng thương trước mặt anh. Tôi nghĩ im lặng là cách tốt nhất, tôi sẽ im lặng và suy nghĩ kĩ về chuyện này, tôi cần phải xem xét lại mối quan hệ này.

[Chương 8] Truyện Ngắn Duyên Phận

Sau đó tôi tắt máy đi ngủ, ngủ đến trưa mẹ về thấy xe tôi bên dưới liền lên lầu hỏi tôi:

– Hôm nay không đi làm à sao nằm đây?
– Dạ con nghỉ lại rồi, con nghỉ việc luôn. Con không muốn đi làm nữa, cực quá
– Tiền dễ kiếm thì ai cũng giàu hết rồi, mới có tí việc mà than. Thôi xuống dưới nhà chơi đi chẳng lẽ nằm đây. Có chuyện gì nói mẹ nghe, không được giữ khư khư đâu đó
– …

Tôi nói giọng kéo dài và đầy mệt mỏi, tôi đã ngủ được 2 tiếng rồi sao, tôi bảo mẹ xuống đi lát tôi xuống. Theo thói quen tôi lại tìm cái điện thoại kiểm tra…. và không tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh ta, tôi lại cười nhếch môi và thở dài, tự trách mình sao ngốc thế. Rồi tôi để điện thoại đó không mang theo bên mình như thường ngày nữa, tôi chán lắm rồi. Tôi xuống bật nhạc hoặc phim hài, vừa xem vừa phụ mẹ làm cơm, dọn nhà. Hình như mẹ biết tôi buồn, nhưng mẹ không muốn hỏi, mẹ đang chờ khi nào tôi muốn tôi sẽ tự nói mẹ nghe.

Đúng là phải kiếm gì đó làm vào lúc mình buồn thì mới bớt đi suy nghĩ tiêu cực, làm cơm xong tôi ăn cơm cùng gia đình cũng 1h trưa, lên phòng thì ngủ không được, lại càng không muốn lên mạng chơi vì tôi khóa fb rồi. tôi gọi điện thoại cho con Đình:

– Đi mua đồ gì không?
– Mua gì? ở đâu?
– Đâu cũng được, miễn là đi thôi. Hôm nay tao không cằn nhằn mày như mọi hôm khi dẫn tao đi chờ mày thử đồ đâu, đi càng lâu càng tốt
– Hôm nay chắc mưa lớn rồi. Để xem coi có cằn nhằn không nhé. Tao cũng đang buồn, 10’ nữa qua tới
– ừ

Tôi thay đồ, cầm theo bóp tiền, cục sạc điện thoại bỏ vào balo có quần áo ở trong để sẵn, con Đình sang là xin ba mẹ đi luôn. Từ nhỏ giờ chưa bao giờ được sang nhà bạn ngủ dù đó là nữ và thân cỡ nào, mỗi lần tôi xin ba mẹ đều nói :”nhà mình có sao không ngủ mà lại qua nhà người ta ngủ, vô duyên”, nhưng hôm nay tôi sẽ xin ba mẹ một cách chân thành, với tôi cũng lớn rồi, ba mẹ sẽ không cấm cản gì đâu.

10’ sau, nó sang, chạy vào nhà chào ba mẹ tôi, ba mẹ tôi kêu tôi xuống nhà, rồi nó nói:

– cô chú hôm nay cho Hân nó đi chơi với con rồi ngủ lại nhà con được không ạ? Hôm nay mẹ con đi vắng mà con không dám ngủ một mình qua đêm.
– ừ, đi qua ngủ thì được chứ đừng đi chơi đêm đó. Mẹ tôi bảo

Tôi đi xuống chen ngang:

– đó giờ con chưa bao giờ đi qua đêm, ba mẹ yên tâm, con ngoan lắm cơ
– chuẩn bị đồ đem sang đó đủ chưa?
– Trời nhà nó ngay đây, nếu thiếu con chạy về lấy được mà
– ừ đi đàng hoàng đó

Nói rồi mẹ tôi cho tôi một ít tiền, chắc mẹ hiểu vì sao hôm nay tôi như thế. Mẹ cũng chẳng cản, chẳng cằn nhằn, tôi thương mẹ lắm. Tôi nhất định sẽ đền đáp những gì mẹ làm cho tôi! Tôi ôm hun mẹ rồi đi. Lên xe con Đình hỏi:

– Hôm nay chắc ông Thành làm gì rồi à, khóa fb luôn chứ!
– Có gì đâu, tại ổng đi, tao buồn nên đi giải sầu với mày
– Tao chơi với mày cũng 7 năm rồi, mày nghĩ mày xạo được tao à? Không muốn nói thì thôi!
– … 
– Lát đi mua đồ ở đâu?
– Tao phải hỏi mày trước chứ, tao nào giờ có rành chỗ mua quần áo đâu
– ờ ha quên hihi, thôi về nhà cất đồ đi rồi đi
– ừ.

Sau đó nó chở tôi về nhà nó cất đồ rồi mở đt lên tìm chỗ mua quần áo. Thật may mắn vì có một vài chỗ đang sale lớn, nó chở tôi lên đó, trên đường đi nó luôn kiếm mọi chủ đề để tôi nói cho đỡ buồn. Sau đó tôi nhớ ra chiều nay nhậu, tôi hỏi:

– tối về nhà mày nhậu nha
– ừ, chứ nhậu ngoài, 2 con đều ngáo, cho chết hả
– ừ, mua 1 két, hôm nay tao chơi hết!
– Tao còn nghĩ chỉ có trời sập con Hân nó mới nhậu!
– ừ trời sập thật mà!

Nó chở tôi đi hết chỗ nãy, rồi lại chỗ kia. Tôi hốt được vài cái đầm, váy và áo croptop, tôi biết anh không thích tôi mặc những món đồ ngắn như thế nhưng tôi vẫn cứ mua, khi buồn tôi có thể làm những điều điên rồ nhất mà bản thân và người khác không thích. Con Đình nó mua được nhiều hơn tôi, đến lúc quá mỏi tay và mệt thì tôi không thử đồ với nó nữa, mà chỉ có nó tiếp tục thử, con này công nhận máu thật, quần áo nó nhiều hơn tôi gấp vạn lần mà cứ rủ đi mua là cũng sách cả chục bao về.

Đi mãi cả 2 đều đói, lúc này tầm 8h, tôi bảo nó mệt rồi, vệ nhậu thôi. Nó hí hửng chở tôi sang tiệm nó hay đi với mấy đứa bạn mua nửa két nia tiger, mì xào, cơm chiên và một vài món khác. Trong lúc đi với nó, tôi có mở điện thoại ra kiểm tra xem thì cũng như không, chẳng có gì, tôi lại càng buồn hơn !

Về đến nhà nó, tôi quăng hết bao quần áo dưới nhà, không màng tới nó nữa, rồi xách đồ ăn và balo lên phòng nó rồi bảo:

– chờ tao đi tắm rồi mình xơi nha !
– lẹ nha má.
– Biết rồi

Tôi quăng điện thoại lên giường nó, rồi đi tắm, tôi tự nhiên như mình vậy, vì tôi hay sang nhà, lên phòng nó chơi, chúng tôi thân thiết như chị em vậy, cũng may ngay lúc này có nó, chứ không tôi sẽ chết vì buồn mất!

Tắm xong, tôi ra rồi nó vào tắm. Hôm nay tôi mặc đồ như ở nhà, chẳng khép nép gì như tôi của bình thường, tôi không mặc áo ngực, không quần trong, bộ quần áo đó có thể thấy rõ đường cong cơ thể tôi. Tôi không mập, chỉ tầm trên ốm và dưới mũm mĩm, người tôi vòng nào ra vòng đấy, à tôi quên nói với mọi người là tôi còn là một con ma mê tập thể dục nữa. Nói chung so với con Đình, tôi sống lành mạnh hơn nó nhiều, nó hay nói với tôi rằng sống phải hưởng thụ, chứ đừng ngoan quá, nó luôn chê những điều tôi làm là nhàm chán. Nhưng với tôi, sức khỏe là trên hết, với cả tôi chẳng có hứng thú với nhậu nên không thể cảm nhận cái nó gọi là thú vui.

Trong thời gian nó tắm, tôi dọn đồ ăn ra, bật nhạc nghe. Lúc tôi cầm điện thoại lên nhìn, con Đình đi ra:

– Lại cãi nhau chứ gì, mày ít cãi nhau hơn là tao với thằng Huy đó, tụi tao cãi nhau như cơm bữa
– Cãi gì mà cãi.

Tôi lãng tránh không trả lời câu hỏi của nó, tôi vào instagram lướt xem story cho đỡ buồn, tôi rất hay vào ig mỗi khi buồn thay vì lên fb. Ig là nơi yên tĩnh nhất của tôi, anh cũng chơi ig, nhưng anh chỉ vào những lúc chúng tôi cãi nhau thôi, vì tôi buồn là hay up story vu vơ, tôi lại từ cười bản thân, thật ngu ngốc mà.

Con Đình ra lau tóc khô rồi ra chỗ tôi bày đồ ăn lúc nãy la lên:

– Nhậu thôi !

Tôi không trả lời, bỏ điện thoại lên giường rồi xuống chỗ đó, nó bảo:

– Chết quên lấy ly rót bia, để tao xuống
– ừ

nó chạy xuống lấy 2 ly và một thau đựng đá mang lên, bảo nhập màn thôi.

Tôi rót đầy ly, không chần chờ gì mà nốc thẳng luôn, hôm nay tôi uống bia không như lần trước, lần trước tôi uống vì bị con Đình ép, còn hôm nay tôi uống vì buồn. Tôi buồn thê thảm!

Tôi ăn đồ ăn ít, hầu hết là uống, uống hết 1 chai, bụng tôi hơi căng nhưng không sao tôi còn có thể uống được, tôi uống đến chai thứ 2, thứ 3 và chai thứ 4… tôi ngừng. Lúc này mặt tôi nóng bừng, cơ thể côi cũng vậy, đỏ hết lên, tôi cảm nhận được tim mình đang đập nhanh hơn. Tôi ngồi cười một mình, con Đình hỏi:

– hôm nay mày làm sao đấy?
– Tao vẫn bình thường, chỉ là muốn chết đi thôi
– Khùng, chết rồi ai nhậu với tao hả

Đầu tôi bắt đầu nhức, bây giờ là 9h tối, điện thoại toi vang lên, “anh” đang gọi tôi, tôi nghe nhưng không muốn bắt máy, con Đình chạy lại giường cầm điện thoại rồi nói:

– Anh Thành gọi mày nè !
– Đừng… đừng bắt máy … ! làm ơn!

Nó đi lại đưa điện thoại cho tôi, tôi cầm rồi lại bấm tắt, để điện thoại kế và đổ tiếp chai thứ 5, con Đình nó lại nói:

– Tao biết ngay là có chuyện, hôm nay tao chơi hết mình với mày !
– Cảm ơn mày đã luôn bên tao
– Ok! Cạn ly !

Điện thoại lại vang lên, tôi không bắt máy, nốc hết ly bia, mắt tôi bắt đầu ướt, tôi lại cười lớn và khóc thành tiếng:

– Sao số tao khổ quá, mọi chuyện xui, muộn phiền đều ập xuống một lúc, tao biết phải làm sao?
– Kể tao nghe chuyện gì
– Tao có nên bắt máy không?
– Mày làm sao, ông Thành làm gì mày?
– …
– Sao, có còn xem tao là bạn không

Tôi òa khóc lớn hơn, thành tiếng như một đứa trẻ, tôi kể nó nghe chuyện ông sếp và chuyện bồ cũ của anh Thành, càng kể tôi càng buồn và khóc nhiều hơn. Con Đình hôm nay nó uống rất ít, không như mọi lần tôi đi nhậu với nó, chỉ toàn nó uống. Nãy giờ điện thoại tôi liên tục kêu, 10 cuộc gọi nhỡ, anh ta gọi không được rồi nhắn “ Em đi đâu, anh gọi sao không bắt máy? Sao lại khóa facebook?”

Tôi kể con Đình nghe xong tiếp tục nốc bia, nhưng chỉ uống được một ngụm là tôi bị khựng lại, tôi bỏ ly bia xuống rồi chạy vào nhà vs ói, tôi ói hết tất cả thức ăn từ trưa giờ, con Đình chạy vào đỡ tôi ra, rồi bảo:

– Mày nên nói thẳng với ổng, cả 2 nói chuyện rõ ràng với nhau đi sẽ tốt hơn đó
– …
– ổng gọi lại nữa kìa, chạy ra bắt máy đi, hay tao?
– ..
– Tao bắt máy nha?
– Đừng… 
– Thế lên giường nằm đi tao cầm điện thoại đưa mày nói chuyện 
– …

Đầu tôi muốn nổ tung, bia bắt đầu thấm nhiều hơn vào tôi, đầu tôi quay cuồng, tôi ước gì mọi thứ không đổ dồn vào ngay lúc này. Con Đình đưa điện thoại, tôi cầm, nhìn mãi rồi lấy can đảm bắt máy:

– Em làm gì mà anh gọi không bắt máy? Sao em khóa facebook
– Em thích
– Giọng em sao đấy? Em nhậu hả ?
– Anh không cần biết
– EM ĐỪNG CÓ GIỠN VỚI ANH. EM ĐANG NHẬU ĐÚNG KHÔNG?
– Đúng đó, thì sao nào?
– Hôm nay em ăn nói kiểu đó với anh sao?
– Đúng rồi, em làm sao nói ngọt ngào được như người yêu cũ của anh ! (giọng tôi bắt đầu lạc đi, tôi ngày càng nhức đầu)
– Này, em làm sao? Sao anh hỏi không nói mà dỗi kiểu đó? Em quá đáng vừa!
– ừ, em quá đáng lắm, nên chắc anh chán rồi, thôi thì chia tay đi, anh sẽ không phải chịu được em nữa !

Rồi tôi tắt máy, tôi khóa máy luôn. Tôi lại khóc, trước mặt con Đình, đầu tôi quay cuồng, tôi mệt thể xác lẫn tinh thần, tôi ước gì lúc đó mình chết quắt đi cho rồi, tôi không chịu nổi nữa, con Đình bảo:

– thôi mày mệt rồi, nằm đó đi, tao đi xuống pha chanh cho
– … (tôi lại tiếp tục ôm đầu và khóc)

Nó nói rồi bỏ đi xuống, tôi để tay lên ngực, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài. Một loạt suy nghĩ lại hiện lên, tôi lại càng khóc, tại sao cơ chứ? Tôi thật đáng thương mà ! Nếu biết như thế ngay từ đầu tôi sẽ không đồng ý bắt đầu mối quan hệ này, tôi muốn quay về quá khứ…

Nằm một hồi, tôi thiếp đi lúc nào không hay, con Đình chạy lên thấy tôi ngủ nhưng nước mắt nước mũi tèm lem liền lấy khăn giấy lau cho tôi, nó không dám gọi tôi dậy vì sợ tôi dậy lại ngủ không được, nó kéo tôi nằm đàng hoàng lại, đắp chăn cho tôi rồi dọn dẹp bãi chiến trường lúc nãy rồi lên nằm với tôi luôn. Tối ngủ, tôi dậy vào nhà vệ sinh nôn cũng 4-5 lần, nôn xong lại vào ngủ. . .

Đến sáng, tôi giật mình dậy, thấy con Đình con ngủ, tôi đưa hai tay lên thái dương mát xa vì đầu vẫn còn nhức, người thì ê ẩm, mềm nhũn ra. Tôi liền bật điện thoại, thì thấy tin nhắn của anh ta:

– Chưa nói chuyện xong mà sao em lại tắt máy ngang?
– Em muốn chia tay lắm đúng không?
– Được, anh sẽ làm vừa lòng em. Chia tay đi.

Mắt tôi lại nhòe đi, tôi không thấy tin nhắn nữa, tôi òa lên khóc như một đứa trẻ, sao anh không vỗ về tôi? Sao anh dễ dàng buông thế? Sao anh không như những lần trước luôn chủ động làm lành, anh chán tôi rồi chăng?

Con Đình nghe tôi khóc, nó bật dậy dụi mắt hỏi:

– Mày sao đấy ?
– Hôm qua tao có làm gì điên rồ không?
– Mày cãi nhau với ông Thành um tỏi mà bây giờ lại hỏi tao câu đó, mày chưa hết ngáo hả ?
– ừ, vậy hả, ổng đồng ý chia tay rồi. hahaa.

Con Đình ngưng dụi mắt, trợn mắt lên nhìn tôi, tôi vẫn còn khóc, nó hơi nhăn hỏi:

– sao lại thế, sao ổng dễ buông như thế ?
– tao không biết, chắc linh cảm của tao là đúng.
– Thôi nào, đừng bi quan
– Tao mượn điện thoại mày đi Đình
– Làm gì?
– Tao xem ổng có online không với xem coi xóa ảnh giữa tao và ổng chưa
– ừ

[Chương 9] Truyện Ngắn Duyên Phận

Nó đưa điện thoại cho tôi, tôi vào thấy anh ta off 1 tiếng trước, sang tường thì thấy vẫn chưa xóa ảnh gì giữa chúng tôi. Chắc vì tính tôi trẻ con nên nghĩ ai cũng thế, tôi nghĩ chắc anh ta cũng tức rồi xóa hình đi, nhưng không, anh ta không xóa. Tôi cũng phần nào yên lòng và thở phào nhẹ nhõm trả lại điện thoại cho con Đình.

– Chừng nào ổng về
– Ngày mốt
– Để ổng về xem coi ổng làm gì, có giải thích không rồi quyết định cũng không muộn.
– Kệ ổng, muốn chia tay thì tao chia tay, chẳng mong chờ hay hi vọng gì con người đó đâu.
– Thôi tao xin, nói vậy thôi chứ nghĩ được vậy cũng mừng, nếu mày nghĩ được vậy thì mày đâu quỵ lụy thằng Q như thế.
– Thôi mày đừng nhắc lại nữa, tao xin mày đó..
– Chết, tao xin lỗi, thôi đánh răng, rửa mặt rồi thay đồ đi ăn sáng, hôm nay tao làm ca chiều, sáng lại không học nên đi ngao du với mày được nè hihi
– ….
Nó trở tôi đi ăn sáng, trong lúc ăn con Đình có điện thoại, là con Ngọc:

– Alo, Đình hả
– ừ, sao
– Con Hân nó có sao không, sao fb khóa rồi tao nt điện thoại cũng không hồi âm, gọi thì thuê bao
– Không, nó không sao, nó đang ăn với tao nè, lát về nó gọi lại nói với mày
– Ừ vậy 2 đứa mày ăn đi, qua giờ đứng ngồi không yên.
– Ừ

Con Đình tắt máy rồi nói :

– Con Ngọc nó gọi tìm mày, thấy m cắt đứt mọi liên lạc nên nó lo mày bị gì. Mày tu dữ lắm mới có được 2 con bạn như tao
– …
– Đúng là thấtt tình, biến một con luôn khuyên tao phải nhìn mọi chuyện theo suy nghĩ tích cực bây giờ lại trở nên sầu đời
– Thôi ăn đi.

Tôi ăn được nửa phần ăn rồi bỏ, chắc do bao tử tôi lại bị gì rồi, miệng không muốn ăn gì hết. Suốt buổi tôi chẳng mở miệng nói nửa lời, ăn xong con Đình chở tôi về. Cũng hên là hôm nay và mai tôi có tiết phải lên trường, đỡ phải ở nhà, không thì chết mất. Tôi bật lại điện thoại rồi nhưng không mở lại fb, tôi sử dụng ig tạm thời đến khi hết buồn tôi sẽ dùng lại fb. Tôi lên check story của bạn bè và ….cậu mỗi khi lên ig. Tôi thấy một loạt ảnh tâm trạng của cậu, tôi đoán chắc là cậu cãi nhau với người yêu, hay là như tôi… chia tay người yêu.

Đi một vòng, tôi lại lướt , tôi lại thoát ra, tôi quyết định sẽ nhưng không phải nhạc buồn để lại thoát ra, tôi quyết định sẽ nghe nhạc nhưng không phải nhạc buồn để kéo tâm trạng xuống tệ hơn nữa. Tôi bật bài một nhẹ nhàng của Suni Hạ Linh, rồi tôi thâu đoạn:

“ I’m falling in love…
I’m faliing in love with u…
Vì con tim em đã chót yêu anh quá nhiều
I’m falling in love…. I’m falling in love … with u
Vì nỗi nhớ anh dâng đầy, giờ em biết phải như thế nào đây?”

Thâu xong tôi up lên story insta, kèm theo cap “sau bao năm nghe lại vẫn nhẹ nhàng, tâm trạng tệ cỡ nào nghe xong là dễ chịu ngay”

Up rồi tôi chợt nhớ ra chưa báo con Ngọc, tôi nhắn vào sđt nó:

– Tao khóa fb một thời gian, có gì cứ trò chuyện qua đây, nào ổn tao mở lại .

Rồi tôi quay lại insta, tôi qua tường xem anh có up gì trên story không, vẫn không có, tôi cố gắng bảo bản thân đừng quan tâm nữa, chúng tôi chia tay rồi, không nên bận lòng, tôi quay lại lướt insta tiếp, lướt được một xíu tôi thấy có thông báo ai đó đã trả lời. Tôi bấm vào xem thì thấy người reply story tôi là cậu, cậu hỏi: “ tâm trạng đang không ổn à bà? Lâu ngày không gặp bà khỏe không ?”

Tôi tự hỏi rằng tại sao cậu lại chủ động nói chuyện với tôi, cậu cũng nhớ đến tôi sau những ngày đó sao? Tôi phải rep thế nào đây?

Tôi vào phần tin nhắn, soạn đi soạn lại rồi xóa, cuối cùng quyết định nhắn cậu là:

– Tui khỏe, cảm ơn ông, ông khỏe không?
– Tui khỏe bà

Tôi chẳng biết rep tiếp thế nào, nên đành im lạnh. Một lát sau chắc thấy tôi không hồi âm cậu nhắn:

– Bà có đi họp lớp không ?
– Họp lớp gì vậy ? Có hả?
– Ơ, tụi nó nhắn trong box chat lớp bàn từ hôm kia rồi ấy, bà không thấy à?

Chợt tôi khựng lại, tôi nhanh chóng mở lại fb để xem tin nhắn, đúng là có thật, tụi nó bàn nhau là ngày mai lúc 7h tối, tại quán nhà một đứa trong lớp. Tụi nó còn mở cuộc bình chọn cơ, tôi đắn đo một lúc, nghĩ ở nhà cũng không làm gì nên bấm “tham gia”. Rồi tôi quay lại rep Q:

– À tui không thấy tin nhắ, chắc chắn là phải có đi rồi ^^
– ừa, thế hẹn mai gặp nhen
– ùm, ok.

Tôi với con Đình, Ngọc học chung lớp 6,7 nhưng lên lớp 8 trường chúng tôi tách các lớp ra, tôi với Ngọc học cùng, còn con Đình học lớp kế. Tôi liền đi gọi điện cho con Ngọc:

– Alo, Ngọc hả, mai có đi họp lớp không
– Tao tưởng mày không đi nên đang phân vân đây
– Tao khóa facebook nên có biết gì đâu, nãy Q nhắn bên ig mới biết nè
– Ghê vậy, tự nhiên hôm nay nhắn
– Không biết, mà hỏi thăm bạn bè cũ thôi chứ có gì đâu mà ghê
– Ừ, vậy mày đi tao đi, để t xuống nhà m rồi đi cùng, m chỉ đường t đi, nhớ kể chuyện hôm m khóc t nghe nha, đừng có ngáo như hôm bữa!
– Uhm, biết rồi, bây giờ tao đi tìm đồ đây, gặp lại tụi lớp mình phải đẹp thiệt đẹp, không còn là con Heo ú ù của ngày xưa nữa ^^
– Ừm

Lòng tôi bỗng nhẹ hơn một chút, thật sự tôi muốn gặp lại bọn này lắm rồi, nếu là họp lớp cấp 3 tôi có thể không đi nhưng cấp 2 nhất định phải đi. Bọn tôi chỉ học cùng nhau có 2 năm thôi, nhưng biết bao nhiêu kỷ niệm. Tôi lại vào mess để xem có gì không, rồi sang phần tin nhắn của điện thoại, cũng không, anh ta tuyệt tình với tôi đến thế sao ? Nếu như thế thì tôi càng phải tỏ ra vui vẻ hơn để anh ta thấy, tôi sẽ không block facebook nữa, không việc gì tôi phải làm như thế với bản thân.

Tôi cố gắng ngăn bản thân không được quan tâm anh ta, không được sang fb anh ta nữa, và tôi sẽ làm bản thân mình bận rộn hơn. Tôi quyết định dọn phòng mình và cho cả ba mẹ, trong lúc dọn tủ quần áo, tôi phát hiện có rất nhiều đồ tôi đã mua mà chưa đụng đến, tôi sẽ lôi ra mặc trong thời gian sắp tới, sẽ bỏ bớt đi những món đồ cũ kỳ, không cần dùng tới. Trong thời gian đó tôi cũng tìm thử một bộ đồ nào đó để đi họp lớp luôn.

Dọn phòng xong cũng tới giờ đi học, tôi tắm rồi thay đồ đi học. Tuy còn buồn lắm, nhưng tôi tự nhủ lòng là không được để ai biết trừ 2 con quỷ yêu kia. Tôi không muốn bị ai đánh giá, phán xét tôi này nọ.

Hôm nay có tiết Toán, nghĩ đến tôi lại ngán ngẫm, phần vì môn này khô khan phần vì gv liên quan đến … tôi cố động viên bản thân cố lên, dù gì cũng là tiết cuối.

Reng…! reng…! ôi tiếng reng tôi mong chờ cũng đã đến, cũng đúng lúc gv kết thúc bài giảng. Giáo viên nhìn về phía tôi, bảo cuối giờ ở lại để gặp cô. Tôi đang bắt đầu suy nghĩ, không biết cô gọi tôi lên làm gì. Đợi mấy đứa trong lớp về hết tôi ôm cặp phía trước tiến đến hỏi cô:

– Dạ cô gọi em có gì không ạ ?
– Hết giờ học rồi, con không cần phải gọi cô cầu kỳ như thế đâu.
– Thế cô gặp em có gì không ạ ?
– Cô biết chuyện con với Thành rồi, cô rất thích con, từ tính cách đến con người con. Mọi thứ đều mộc mạc và giản dị, không như những đứa bạn gái trước của thằng Thành, đanh đá và thích thể hiện ta đây thế này thế nọ. Thằng Thành cháu cô quen được con là nó có phước lắm đấy
– …
– con sao thế?
– Dạ cháu không sao ạ. Con cảm ơn cô vì những lời khen ngợi ạ.
– ừa cô chỉ nói những gì cô cảm nhận được thôi. Cô rất mừng vì nó đã quen con.
– Con cảm ơn cô ạ ^^
– Cảm ơn hoài thế, thôi trễ rồi về thôi con.
– Dạ vâng, con chào cô con về ạ.

Cô gọi tôi đến chỉ nói như thế, tôi liền cười thầm trong bụng, giữa tôi và anh có còn gì đâu. Tôi vẫn thầm cảm ơn cô, cô thật dễ thương, không còn là bà cô khó tính trong tiết nữa. Thôi kệ, chúng tôi chia tay rồi, không là gì của nhau nữa nên không cần phải bận tâm. Cố lên nào Hân – tôi tự nhắn nhủ với chính bản thân.

Về đến nhà, ăn cơm, thay đồ và lại cầm cái điện thoại ngồi buồn, tôi ước gì anh rối rít gọi điện cho tôi, dỗ dành tôi. Tôi lại khóc và tự trách mình thật ngốc, ngay cả 1 tin nhắn còn không có thì làm sao có thể quan tâm tôi nữa, đừng tự dằn vặt nữa tôi ơi…. Tôi tắt đèn, trùm mền chỉ để khóc, tự nhiên chị Hai tôi vào phòng đột ngột, tôi vội lau nước mắt mở mền ra. Hôm nay chị hai lại bế bé Pon sang chơi, Pon thấy tôi liền đòi theo tôi, nó thấy mũi tôi đó liền lấy tay bóp bóp hỏi :

– Cô Hân sao …
– Sao gì hả

Chị hai tôi chen ngang:

– Cái mũi em đỏ nó hỏi sao đó
– À em bị nghẹt mũi thôi
– Em với Thành có chuyện à?
– Làm gì có đâu, em cảm thật mà
– Chị có nói gì đâu, chị hỏi 2 đứa ntn chứ có hỏi sao em khóc đâu. Thôi không muốn nói thì thôi, xuống nhà chơi đi. 
– Đợi em mặc áo ngực em xuống ngay
– ừa, hai bế Pon xuống trước nhá
– okie

Thế là chị tôi xuống trước, tôi đi đi mặc áo trong rồi đi xuống theo luôn, từ ngày hôm đó tôi chẳng còn thói quen xách đt theo bên mình nữa, vì có mang theo cũng chẳng ai nhắn tin, nên thôi luôn. Xuống dưới nhà ngồi chơi với bác, mẹ tôi và mấy dì thấy vui hơn hẳn, không còn ủ rũ như lúc nãy

[Chương 10] Truyện Ngắn Duyên Phận

Ngồi nói chuyện và chơi như thế cũng 9h, tôi mệt nên đi lên ngủ luôn, chị hai cũng đi về rồi. chỉ còn người lớn ngồi nói chuyện. Tối tôi cũng phải khóc một chập nữa mới ngủ cơ.

Ngày mới lại đến, sáng mẹ gọi tôi dậy, hỏi:

– hôm nay thứ 5 rồi, m muốn t nấu gì khi cuối tuần thằng Thành sang?
– Thôi bữa khác tính đi còn lâu mà mẹ, con ngủ xíu

Thật ra tôi nói vậy để lãng tránh câu hỏi của mẹ, mẹ đi ra tôi lại buồn rười rượi, đáng lẽ cuối tuần này anh sang chơi ra mắt với ba mẹ tôi mà? Mà bây giờ anh với tôi có là gì của nhau nữa đâu, thật đáng buồn mà!

Đã tự dặn lòng không nhắc nữa mà bản thân thật kì cục. Tôi bắt đầu một ngày mới như mọi ngày, hôm nay lòng tôi nôn nao đến lạ, lâu lắm rồi tôi mới có dịp gặp lại đám bạn cũ. Nghe nói cũng có một vài đứa đi du học mà về nước thăm gia đình đi nữa. Thời gian lặng lẽ trôi qua, đi học về tới nhà tôi cuốn lên tắm táp thật sạch sẽ, gội đầu thật kĩ. Tôi đang chuẩn bị thì mẹ dưới nhà gọi lên:

– Hân ơi, bạn tìm
– Dạ con xuống liền

Tôi đoán là con Ngọc liền chạy xuống, bảo nó lên lầu chơi chờ tôi chuẩn bị dù gì cũng còn nửa tiếng, quán lại gần nhà tôi. Nó chào ba mẹ rồi đi lên, trong thời gian tôi ngồi quạt để hong khô tóc, con Ngọc ngay bàn trang điểm tôi rồi suýt xoa:

– Mày xài cái gì mà lắm vậy Heo
– Tất nhiên rồi
– Rồi sao bữa khóc như một con điên rồi cup máy?
– À không gì đâu, cãi nhau thôi
– Mọi chuyện ổn chưa?
– Rồi, chia tay luôn rồi hihi.
– Trời má, mày đùa t hả con Heo kia
– Thật.
– Sao không nói gì hết, buồn thế mà không chi sẻ với tao
– Cảm ơn, iu m
– Vẫn còn tâm trạng lạc quan, đỡ lo rồi đó. Chuẩn bị lẹ nào.
– T thay đồ rồi makeup nhẹ là xong rồi.

Nói xong tôi đi vào tolet để thay đồ, hôm nay tôi chọn một bộ cái áo croptop, kèm chiếc váy mà hôm bữa tôi đi mua với con Đình. Tôi chạy ra, con Ngọc bảo:

– Mày tính cua lại ông Q hay gì mà ăn mặc đẹp thế?
– Làm gì có, tại đồ mới mua nên lôi ra mặc luôn. Hôm nay tử tế thế, ghi nhận!
– Thôi lẹ đi con Heo!
– ừa makeup là xong

10’ sau, tôi đã chuẩn bị tươm tất, xịt nước hoa nữa là xong!

Tôi nói con Ngọc:

– đi Ngọc ơi
– ok, đi

Xuống nhà tôi nói với ba mẹ đi họp lớp, rồi 2 đứa cùng chào ba mẹ tôi đi.

Nó phải chở tôi vì tôi mặc váy, đi tầm 10’ là đến quán rồi. đến đó là đúng 7 giờ. Chúng tôi gửi xe rồi đi vô, lúc vô thì tôi thấy gần như đông đủ, chúng tôi chào nhau rồi vào chỗ ghế trống ngồi. thằng T (nó la đứa giỡn rất nhây và cây hài của lớp) nó nói:

– hôm nay xinh dữ Hân, bồ Q có khác!
– Sao đẹp bằng bồ Thái?

Tôi nói như thế là vì ở đó không có Q, chứ nếu có tôi không biết dấu mặt đi đâu. Tôi vào bàn ngồi kế con Ngọc và Lan (cũng thân với tôi hồi c2 nhưng không bằng N và Đình). Còn thiếu 3-4 đứa nữa là đông đủ.

Lúc sau Q bước vào, tôi nhìn cậu nhưng không dám nhìn chằm chằm, chỉ lướt sơ qua thôi, còn cậu thì cứ nhìn tôi. Còn một chỗ kế thằng T và tôi, Q tính lại ngồi kế nhưng T không cho, vì chỗ đó cho My và Linh gần nó, nó đẩy Q ngồi cùng dãy nó nhưng chừa hai ghế đó ra, tức là chỗ đối diện tôi. Dạo này cậu có vẻ ốm hơn trước, gương mặt vẫn như thế, tuy không đẹp trai nhưng có thể khiến bao nhiêu cô gái đổ. Tôi ngồi hỏi thăm con L với mấy đứa trong đám tôi thân hồi đó cho đỡ ngượng ngùng. Trong thời gian đó, Q rút máy chụp hình ra thử máy, Q đứng dậy ra nói chuyện với thằng T vừa nói vừa chụp ảnh lớp chúng tôi. Tôi không dám nhìn theo, sợ bắt gặp ánh mắt cậu, tôi không muốn gây hiểu lầm gì cả, trong lòng tôi vẫn còn Thành, lúc quen Thành tôi đã chấp nhận được một sự thật rằng Q là quá khứ, không thể quay lại hay miễn cưỡng gì cả.

Cuối cung bọn nó cũng đến đông đủ, thằng T bảo nhập tiệc thôi. Chúng tôi vừa ăn, vừa nói về những kỷ niệm ngày xưa của chúng tôi, bàn về giáo viên chủ nhiệm và giáo viên bộ môn đặc biệt của chúng tôi.

Thỉnh thoảng tôi cũng có cảm giác cậu nhìn tôi, nhưng tôi phớt lờ, chẳng dám nhìn lại. Cả đám ăn xong lại rủ nhau chụp choẹt. Hình selfie, hình do Q chụp cũng có, đa phần Q chụp đông đủ hơn.

Hôm nay rất vui, thật sự rất vui, đa phần bọn nó uống bia, tôi cũng uống nhưng 1 lon rồi thôi vì uống hay bị nhức đầu lắm. Đứa nào cũng chịu chơi, lúc về còn rủ lấy xe đi vòng vòng chơi. Bây giờ cũng 9 giờ, tôi nghĩ còn sớm về nhà cũng chẳng làm gì được, lại nghĩ ngợi linh tinh rồi khổ. Tôi hỏi con Ngọc:

– Mày có đi không ?
– Chắc không quá, phải về, trễ rồi nhà t cũng có gần đây đâu
– Tối ngủ lại nhà tao, t nhờ ba mẹ alo xin cho
– Hơi ham vui rồi ó 
– Hihi lâu lâu mới có một bữa mà ^^
– ừ ok chơi luôn

Dường như lớp tôi đi hết, có vài đứa PH khó mới phải về không đi được thôi. Chúng tôi kéo nhau đi hát karaoke sau một hồi bàn lại. Quán karaoke cũng gần đó, đi tầm 3-4’ là tới, chúng tôi vào ord phòng hát. Một lớp đông như thế phải mướn phòng thật lớn, rồi chúng tôi vào hát, tôi hơi mệt nên không hát, ngồi xem bọn nó hát và ăn trái cây. Q cũng không hát,ngồi bàn bên kia không gần cũng không xa tôi. Cậu ngồi lấy máy chụp hình ra xem lại ảnh cũ, tôi thì lấy điện thoại ra lướt rồi nói chuyện với đám bạn thân của tôi, lâu lâu cũng liếc sang nhìn cậu. Bỗng nhiên thằng T lại chỗ Q la lên : “ngồi ngắm mỹ nhân hả”. Tôi liếc qua thấy cậu vội bấm tắt máy, ra hiệu cho thằng T im mồm. Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, quay lại nói chuyện tiếp.

Lúc này cũng 9h30, tôi nói với con Ngọc đi về, mắc công về trễ ba mẹ lo. Bọn lớp tôi cũng giải tán luôn, có một số đứa rủ nhau đi hóng mát nữa. cậu cũng về luôn.

Về tới nhà, tôi nhờ mẹ gọi xin ba mẹ con Ngọc và thành công ^^ hôm nay nó ngủ lại đây và mặc đỡ đồ tôi. Hôm nay chắc chúng tôi nằm hàn thuyên đến tận 12h quá ^^. Tôi vào thay đồ trước con Ngọc nên lúc nó thay đồ tôi nằm ngoài chơi, bỗng thấy tin nhắn của cậu :

– bà về tới nhà chưa?
– À tui về rồi, cảm ơn ông
– ừa, thế bà ngủ ngon
– cảm ơn, ông cũng thế.

Tôi đọc tin nhắn rồi lại buồn, tôi không buồn vì chuyện của tôi và cậu. Tôi buồn vì chuyện của tôi và anh Thành, sao anh lại tuyệt tình như thế, sao anh không nói gì với tôi dù chỉ một lời như những lần cãi nhau khác? Tôi ôm mặt khóc, tôi buồn lắm. Tôi lại thoát ra vào fb xem anh thế nào, anh có online không, anh có còn giữ hình của chúng tôi không. Tôi vào và thấy nó vẫn còn đó, tại sao cơ chứ?

Tôi lấy hết can đảm vào bấm xóa thẻ, chỉnh lại chế độ chỉ mình tôi tấm ảnh quà của anh. Tôi nghĩ cũng mấy ngày chia tay rồi, anh không nói lời nào chắc là kết thúc thật rồi.. thôi thì mình phải học cách chấp nhận thôi.

Tôi bấm vào phần thông báo thì thấy Q up ảnh đi họp lớp lúc nãy, cậu up vào album lớp của lập cuối năm lớp 9 nhưng không tag tất cả mọi người. Trong đó có tấm ảnh của tôi, facebook tự nhận diện khuôn mặt và gắn thẻ tôi vào. Tôi nhìn ảnh suýt không nhận ra mình nữa, phần vì máy của cậu chụp rất đẹp, phần vì tôi không ngờ mình lại thay đổi nhiều như vậy. Con Ngọc đi ra, tôi lau nước mắt, bảo:

– ê Q up ảnh rồi nè, tao đẹp vl luôn, đẹp hơn m nè Ngọc đen
– đâu tao xem….. ồ wow, xinh thật. À m thấy hôm nay có gì lạ không?
– Gì?
– Ngay từ đầu vô t thấy thằng T lôi lại chuyện cũ của m với Q, mặc dù trước đây nó không chọc. Tao cũng để ý Q hay nhìn mày lắm, hình chụp cũng đa phần của m.
– Tào lao, thôi đừng nhắc lại. không phải thế đâu, bạn bè lâu ngày gặp lại thấy t khác thì ngỡ ngàng thôi
– ừm, rồi vụ hôm bữa sao tự nhiên gọi rồi tắt ngang
– à, tao với ông Thành chia tay rồi
– trời má, chuyện bao lâu rồi mới kể, mày có xem t là bạn không Hân?
– Tại lúc đó t buồn quá, không muốn kể lể nhìu quá
– ừ, nguyên nhân là gì?
– …
– Nói
– Cãi nhau thôi
– Cãi gì mà tới nổi chia tay?
– Thôi không gì đâu, ê con L up ảnh tag nguyên lớp nè, này hình selfie máy nó. Vô xem nào
– Giỏi đánh trống lãng, không nói thì thôi. Nguyên nhân t không muốn có bồ đó, cãi nhau chia tay hoài phát mệt. Thôi bàn về mấy đứa lớp mình đi, đứa abc nay nhìn khác ha?

Chúng tôi ngồi tâm sự chán rồi ngủ. Ngủ đến sáng tôi dậy sớm hơn nó, tôi mở điện thoại lên, hôm nay khác mọi hôm. Tôi đang còn mơ màng vì mới tỉnh ngủ thì thấy thông báo:

“ Anh đã gửi tin nhắn cho bạn
Anh đã gửi ảnh cho bạn”

Và rất nhiều thông báo khác, tôi bấm vào xem:

– Thằng này là ai? Em đùa anh à? (kèm tấm ảnh chụp màn hình)
– Em đừng như thế với anh
– Anh biết em còn thương anh mà
– Sao em lại xóa thẻ ảnh của chúng ta?
– Sao anh lại xóa ảnh quà em up ngày kỷ niệm 1 năm?
– Em hết thương em rồi đúng không?

Kèm theo hơn 20 cuộc gọi nhỡ!

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì, bấm vào ảnh anh ta gửi thì thấy đó là ảnh chụp màn hình, 1 tấm hình Q up tag tôi, 1 tấm là cmt của thằng T “người yêu đẹp ha??”

Tôi hoang mang vẫn chưa hiểu, liền vào phần ảnh của Q thì thấy đúng như thế. Số like và cmt cũng rất nhiều, cmt khen tôi là đa phần. Duy có thằng T vô duyên cmt kiểu như thế, tôi khó chịu vào nhắn riêng cho Q:

– Q này, cmt của T trong ảnh ông tag tui á ông xóa giúp tui được không ? tui không muốn ai hiểu lầm. Cảm ơn ông !

Tôi bực lắm giữa chúng tôi bây giờ còn là gì đâu mà lại nói kiểu thế với tôi? Anh ta lấy quyền gì? Mặc dù còn thương, tôi cũng mừng vì anh ta còn quan tâm nhưng tôi bực nhiều hơn. Tôi ghét cái cách anh ghen trong trường hợp này. Tôi soạn tin nhắn rồi gửi:

– Anh đang làm gì thế ? CHÚNG TA CHIA TAY RỒI !

Tim tôi đập thình thịch, tôi không muốn nhắn câu đó đâu nhưng tôi quyết không mềm lòng ! rõ ràng người sai là anh ta mà có phải tôi đâu, còn quen tôi anh ta đi uống cafe với người yêu cũ nhưng lúc chia tay tôi đi chơi với bạn cũ thì không được ? Anh ta có quá ích kỉ không ? người tôi nóng bừng, ngồi chờ hồi âm anh ta mãi không có tôi bực quá không chờ nữa mà lay con Ngọc dậy đi ăn sáng rồi để nó về nữa chứ ba mẹ nó lo. Tôi rủ thêm con Đình đi cùng để tám.

Ra tới quán thấy con Đ đang ngồi chờ, chúng tôi lại ngồi rồi gọi món. Tôi nhân cơ hội này nói với con Đình:
– Hôm nay thấy nhắn tin lại t rồi Đình,ghen lồng lộn cả lên 
– Ai ổng hả
– Đù có hả Heo (con Ngọc)
– ổng nói gì m Hân (con Đình)
– thì cái tấm ông Q up tag t ấy, like với cmt quá trời, thằng lừa T cmt vô chọc Q là ny đẹp ha. Ổng thấy được nên lên cơn nhắn dồn dập. Tưởng là kết thúc rồi chứ.
– mẹ thằng lừa T nó nhây như con bò, lúc mới vô nó đã nhây vậy rồi. Thôi mà kệ nhờ nó mà ổng mới có động tĩnh, may đó (con Ngọc nói)
– Tao thắc mắc vì sao thằng T nó lại chọc như thế, bình thường có vậy đâu. Chắc chắn Q có nhắn gì nè (con Đình)
– Thôi kệ, chuyện cũ rồi đừng nhắc lại làm gì kẻo không hay!
– ừ, chúc mừng Hân, làm căng vô cho t, đi với người yêu cũ rồi còn làm càn, phải cho ổng sợ sau này không vậy nữa! (con Đình)
– Rồi tao biết sao rồi nha Heo, mẹ dấu kỹ quá, qua miệng con Đình thì cả thế giới biết. Có gì nói t biết kết quả tiếp theo nữa nha (con Ngọc)
– ừ, thôi đồ ăn ra rồi, ăn đi mấy đứa.

Tôi lại bị đau bao tử nên ăn một ít rồi bỏ, hai đứa kia còn ngồi ăn. Tôi lại rút đt ra xem, không có hồi âm từ ổng, mà có tn từ Q:

– ừm, xin lỗi bà. Thằng T nó nhây quá, tui xóa rồi đó!
– Không có gì đâu, lỗi không phải của ông ^^ cảm ơn vì tấm hình đẹp xuất sắc ^^
– Không có đâu tại bà xinh sẵn nên lên hình mới xinh được
– ừ cảm ơn ông !
– lát bà rãnh không? Đi cafe với tui xíu nha, tui có chuyện muốn nói.

Tôi trợn mắt đọc lại từng chữ, sao lại thế (tôi tự nói). Con Đình nói:

– gì ông Thành nhắn lại à
– không, Q nhắn rủ đi cafe
– trời đậu, khó hiểu rồi nghen. Tao nghi ổng tháy mày bây giờ ngon hơn nên muốn quay lại đó, nhất quyết là không nha Hân, mày đau biết bao nhiêu lần rồi đó. 
– Mày đừng nói thế, biết đâu muốn rủ đi cf nói chuyện hỏi thăm thôi thì sao. Dù gì t cũng tôn trọng ổng lắm nên đừng nói thế 
– ừ tùy mày, vậy có đi không?
– Chẳng biết

Con Ngọc chen:

– Đi thử đi Heo coi thế nào, mày trốn tránh thì không nên, đi nếu có gì nói rõ cho ổng biết. Không rủ được ổng cũng rủ thêm nữa à
– ừ, chắc v thôi. Đình lát đừng chở t về, chở t sang quán cafe đó nha, vè t đi taxi
– ừ. (con Đình)

Đang cập Nhật truyện Ngắn Duyên Phận

Đọc tiếp Truyện Ngắn Duyên Phận Chương 11 tại đây

Thư viện sách Onine

Content Protection by DMCA.com
Bài viết tương tự

1 Ý kiến

  1. Truyện hay lắm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *