12 a1

Chỉ là một câu chuyện dành cho những ai đang nhớ về tuổi học trò.

Chỉ là những rung động nhẹ nhàng.

Chỉ là những cố gắng níu kéo lấy những giây phút cuối cùng được ở bên nhau dưới một mái trường

Chỉ là câu chuyện mà chính tôi đã trải nghiệm và tôi hi vọng có thể chia sẻ với mọi người

Dành tặng cho các mem 12A1 – Chúc mọi người luôn thành công và nhớ về nhau!

Đọc Truyện 12 A1 – Alobooks

12 A1 – Chương 1

Nó không mộng mơ hay lãng mạn, ít nhất là bây giờ, khi mà nó đang ở cuối năm lớp 12 và quan trọng hơn hết là nó thi khối A, những bộ môn mà chỉ cần đầu óc lơ đãng 1 chút là ngay lập tức 1 + 1 có thể bằng 3 hoặc 1 câu trắc nghiệm lại khoanh 2 đáp án. Nó chẳng suy nghĩ nhiều về điều đó bởi quyết định là ở nó, nó hài lòng với điều mình chọn. Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận rằng thỉnh thoảng sau khi đã giải quyết xong đống đề cao ngất nó lại thả hồn ra cửa sổ. 5’, 10’ hoặc 15’, nó coi đó là thời gian thư giãn, là giây phút riêng tư của đứa con gái mới lớn. Mới lớn, bao nhiêu suy nghĩ, thay đổi khiến nó nhiều lúc giật mình vì mình không là mình nữa, nhiều thứ chẳng thể mang logic để giải được, sao có thể sòng phẳng đúng sai như lý hoá được. Thật là đau đầu!

Vừa đạp xe, vừa nghĩ vớ vẩn thế mà đã đến trường rồi. Còn sớm quá, mới lác đác vài cái xe ở sân. Bác bảo vệ cũng vừa dậy thì phải, vừa đưa vé xe cho nó bác vừa ngáp 1 cái rõ to. Thấy nó khẽ cười, bác cũng cười xoà gãi gãi đầu. Nó lên lớp, tầng 2 ngay phòng đầu tiên. Lớp nó chưa ai đến. Nó bước xuống cuối lớp, bàn gần cuối là nơi trú ngự quen thuộc mấy năm cấp 3 và chỉ vài tháng nữa thôi, nó phải chuyển đi rồi. Hè về, nó cũng cảm nhận được phần nào của sự chia ly. Có buồn không? – Nó tự nhủ rồi tự trả lời không. Chắc mọi người sẽ thấy lạ lùng lắm, bởi sau 12, mỗi đứa sẽ đi một con đường riêng, có những lựa chọn riêng, làm sao còn được chơi cùng nhau, nói chuyện bạn bè vui tươi trong sáng. Cũng đúng, nhưng lớp của nó cũng đâu bình thường như những lớp khác. A1 giỏi, không ai có thể phủ nhận điều đó nhưng nếu nói A1 đoàn kết thì thực sự không đúng. Con gái, con trai không chơi chung là một nhẽ nhưng đến cả nội bộ con gái, con trai cũng chia bè kết phái. Nam thì bảo nữ không xinh như A4, không nết na hiền dịu như A2, A3. Nữ thì nhận xét nam không ga lăng như A2, không hào hoa như mấy anh Hàn Quốc. Đủ kiểu! Nghĩ mà chán. Các cụ nhà ta bảo “ Cỏ đồi người xanh hơn cỏ đồi mình” cấm có sai. Sắp hết năm học rồi mà tình trạng này vẫn không cải thiện, vậy thì thử hỏi chia tay sau mấy tháng nữa hay thậm chí là ngay bây giờ, nó buồn điều gì, vui còn không hết ý chứ. À không, lũ bạn thân của nó thì sao, nó sẽ chán vì không được gặp mấy con nhóc ấy lắm.

       –       Mày lại thả hồn phiêu đấy hả?

Vừa nhắc đến là thấy ngay, đó là Oanh – con bạn chí cốt của nó. Mặt nó lạnh tanh:

–         Vâng, tôi vừa phiêu lên Tây Thiên gặp Phật tổ. Ngài bảo số chị đã tận, chuẩn bị mọi thứ để “thăng” đi là vừa.

–         Con quỷ, dám úm ta hả? Mới sáng ra đã gặp vận đen rồi. Nhưng mày cứ yên tâm, tao chưa có người yêu, tao không chết được đâu – Vừa nói, Oanh vừa nháy mắt với nó khiến nó phì cười.

Kết thúc câu chuyện, hai đứa quay lại với quyển sách sử trên tay, sắp kiểm tra học kì mà, học những môn thuộc làng thật là cực hình.

Dần dần lớp cũng đến đông đủ, đứa cầm văn, đứa  ghi sử, đứa làm lý hoá vài đứa thì tụ lại bàn về vấn đề học kì. Trong giờ truy bài, Châu – Bí thư của lớp với vẻ mặt hình sự khác ngày thường bước lên trên bàn thầy cô đập đập bàn để cả lớp im lặng rồi dõng dạc từng chữ:

–         Lớp chú ý! Tớ vừa mới được thông báo 1 tin vô cùng… nói thế nào nhỉ, với lớp khác thì chắc sẽ là tin vui, còn với lớp mình thì chắc là không đúng lắm…”

Châu ngừng 1 lát để quan sát khuôn mặt cả lớp rồi thản nhiên nói tiếp.

–         một tuần nữa trường ta sẽ tổ chức cuộc thi phong cách học đường đặc biệt chỉ dành riêng cho lớp 12 và lớp nào cũng phải đăng ký tham gia. Cả lớp ồ lên 1 tiếng rồi lại xôn xao bàn tán. Bí thư lại phải đập bàn để lấy lại sự im lặng

–         Hình thức thi là đồng đội gồm 3 người gái hay trai đều được.

–         Thế không phải hai giới trên có được không bí thư – giọng nói ở phía cuối lớp vang lênkhông cần nhìn cũng biết là Nam

Châu lườm Nam 1 cái rồi phán tiếp:

        –      Đây không phải trò đùa đâu nhá. Không tham gia nghiêm túc là hối hận đấy. Giải thưởng dành cho lớp chiến thắng là 1 chuyến du lịch 3 ngày hai đêm, địa điểm tuỳ chọn, được nhà trường cho phép và tài trợ 100% chi phí. Ai tự tin mang phần thưởng về thì đăng ký với tớ, hạn 2 ngày. Nếu thừa người thì sẽ tổ chức bầu chọn, nếu thiếu thì tất nhiên cô chủ nhiệm sẽ trực tiếp chỉ định

Cả lớp lại rộn lên rào rào, có đứa háo hức, đứa thì trầm tư ( chắc suy nghĩ xem lí do gì mà trường lại chịu chơi như thế). Riêng nó thì bình thường, mấy chuyện này đâu còn lạ lẫm gì nữa. Bàn dưới có tiếng đứa con trai “ Xóm mình ( ý nó là 4 bàn cuối 2 dãy ) phải làm vài chú đi thi chứ nhỉ? Lấy vẻ vang cho lớp, vinh dự cho nước nhà…

“ Đồ con bò”- nó lẩm bẩm, bởi nói ra câu đấy chỉ có thể là thằng Ngọc bàn cuối chéo chỗ ngồi của nó. Lần nào thằng bé ấy cũng phát ngôn ra những câu chẳng giống ai. Nó quay xuống bảo: “ Anh vừa xinh vừa học giỏi, hợp quá còn gì. Yên tâm, tôi ủng hộ anh. Tôi tin anh sẽ đạt giải cao nhất từ dưới lên”. Mấy đứa xung quanh ôm bụng lăn ra cười, còn Ngọc thì mặt tỉnh bơ: “ Cảm ơn chị. Thấy tôi xinh chị ghen đấy à? Cứ như chị, đi thi cũng được cái giải rút cầm về thôi.” Nó còn định phản pháo lại đối phương thì thầy dã vào lớp. Nó chỉ hứ 1 cái rồi quay lên

Giờ ra chơi, nó vừa bước ra ngoài lan can, Oanh và Nhung ( Một con bạn cũng quỷ không kém gì Oanh) chạy lại chỗ nó: “ Thế Harry Potter của nàng đâu rồi?” – Nhung nhanh nhảu hỏi với vẻ tò mò. Mọi người đừng nghĩ đó là anh chàng mà nó thầm thương trộm thích, một hot boy nào đó. Tất cả đều không phải, mà Harry Potter chính là Harry Potter phù thuỷ đấy. Chỉ có điều đó là trong giấc mơ của nó. Chả là nó thích đọc Harry Pơtter ( Có lẽ chả phải mình nó, 100 đứa thì cũng phải 99 đứa mê & 1 đứa còn lại gật gù ) Không biết có phải vì thế mà dạo gần đây nó mơ rất nhiều về anh chàng phù thuỷ ấy, mặt không rõ nét nhưng chắc chắn không phải anh chàng trong phim. “Chàng của nó” – tạm thời gọi là vậy, không đẹp trai quá nhưng phép thuật chẳng thua kém gì người thật (à quên, phù thuỷ thật). Nó cố tình để lũ bạn phải giục 2, 3 lần mới chịu lên tiếng: “ Thì vẫn thế, tao có nhớ được nhiều đâu, mọi thứ cứ loáng thoáng và mông lung. Mà nó có thật đâu, tao cũng chẳng quan tâm lắm”

Oanh cười bảo: “ Xin cô! Cô chẳng mong có một hoàng tử bạch mã giống như thế còn gì. Không qua nổi mắt bản cô nương này đâu”.  Nó bước vào lớp, & buông một câu lém lỉnh “ Mắt cú, mắt cáo!”. Nhung ôm bụng cười còn Oanh thì đầu bốc hoả, giơ ra nắm đấm về phía nó. Nó chuồn thật nhanh về chỗ, lớp vẫn ồn ào vì cuộc thi Châu vừa thông báo. Nó sực nhớ ra mối thù lúc đầu giờ với Ngọc. “Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn” – nó nghĩ như thế trong đầu và cảm thấy vui vui. Lúc ấy, Ngọc vừa bước ra khỏi chỗ, đi lên trên bục lau bảng. Thời cơ đã đến, nó khẽ lách vào một bàn gần đó rồi cố tình để chân ngáng trên đường mà “con bò” phải đi qua. Và chuyện gì đến sẽ phải đến, không để ý, chú bò tội nghiệp vấp phải chân nó, chới với, may mà sư phụ nó ( biệt danh là Thanh Thuật ) cũng đang bước tới. Thế là hai đứa con trai bám víu lấy nhau để khỏi ngã, cảnh tượng đến buồn cười. Mặt nó chuyển từ nụ cười nham hiểm sang cười không sao dứt được. Sau khi định thần lại, Ngọc + nạn nhân bất đắc dĩ quay lại nhìn nó với vẻ mặt giận dữ: “Đồ con bò kia! Đầu chị có vấn đề hả? Thích chết không? – Con bò mà dám nói nó cũng là bò, thật phi lý. Nó đứng dậy “ Anh mới là…” – thì bị nghẹn lại ở cổ. Sư phụ vừa bóp cổ nó vừa nói “ Mày ăn nhầm gì thế hả? Dám động đến bổn sư phụ”. Nó bị bất ngờ nên không thể chống cự được, đến khi Thanh bỏ tay ra, nó ho sặc sụa. Trống vào lớp, Ngọc nhớ ra chuyện mình cần phải làm nên có lẽ tạm thời tha cho nó, nếu không nó phải lĩnh thêm một hồi đòn nữa không chừng. Nó thầm nghĩ và về chỗ.

Hết buổi học, ra về, lúc lấy xe, đi qua chỗ Hoa mập, Ly còi, Vinh voi ( một nhóm girl lớp nó, học không quá giỏi, nhưng được coi là dân ăn chơi số 1 của lớp) đang tiếp tục nói về cuộc thi lúc sáng, nó chỉ hỏi một câu “ chưa về à?” và không đợi trả lời, nó bước qua cửa lớp. Đơn giản vì nó biết, nhóm 3GV ( 3 girl vip- tạm dịch như vậy ) sẽ chẳng bao giờ để ý điều đó, thậm chí còn buông những từ chẳng ra sao về nó. Tốt nhất là không nên nghe. Nó bước nhanh theo kịp Oanh rồi bá vai bá cổ bàn về cửa hàng chè mới mở ở gần trường.

Tối, nó đang chăm chú làm đề lý thì chuông điện thoại kêu tít tít báo hiệu có tin nhắn, nó phớt lờ, đến khi làm xong xuôi tất cả, nó mới mở tin nhắn ra. Của Oanh: “Gọi cho tao ngay”. Từ xưa đến nay, nó cực kỳ ghét gọi điện thoại cho Oanh, bởi vì mỗi lần gọi, là một lần phải nghe giai điệu “Em không còn ngây thơ…” cực kỳ củ chuối mà con này cài làm nhạc chờ. Có vẻ như Oanh đã chờ nó gọi từ lâu lắm rồi, vừa gọi cái là nhấc máy ngay.

–         Mày nghĩ sao về cuộc thi lúc sáng?

–         Sao là sao? Đây đâu phải lần đầu tiên thi thố kiểu này. Mà sao tự dưng mày lại quan tâm đến chuyện này thế. Bình thường…

–         Thì phải tập thể tí chứ – Oanh ngắt lời nó – Cũng sắp hết năm học rồi, chẳng lẽ lại không có gì à?

–         Con bé này lạ nhỉ? Hôm nay mày như bà cụ non ý. Hay là mi đăng ký đi, tao sẽ cổ vũ hết mình, biết đâu lại có giải ý chứ.

–         Tao không đi thi được, nhưng mày thì có thể, suy nghĩ đi. Thôi, đi ngủ. – Nói xong cúp máy luôn, hơhơ, hay thật, con bé này bắt nó gọi rồi lại nói những chuyện chẳng ra sao. Làm nó cụt cả hứng. ( thực ra là xót tiền)

Hết một ngày dài, “chàng của nó” vẫn xuất hiện, cưỡi chổi bay & cười với nó.

12 A1 – Chương 2

Sáng sớm, vừa bước ra khỏi cửa thì trời lất phất mưa. Cuối đông rồi còn mưa phùn, thời tiết cũng thất thường như lòng người vậy. “Để quên ô trên lớp rồi, thôi mưa nhỏ mà, đi cho mát.” – nó nhủ thầm. Đang đi thì nghe thấy tiếng ai gọi đằng sau. Quay lại nhìn! Con bò đây mà, nó bảo: “Thảo nào hôm nay mưa, tại có người đi sớm bất thường đây mà!”.

–         Không phải nói mát mẻ! Chẳng qua là tôi có việc thôi” – Ngọc nói với vẻ mặt quan trọng

–         Anh thì có việc gì? Mà lại vào sáng sớm này? Chẳng lẽ anh thích em nào khối dưới hay đi sớm à? – Nó đùa

–         Chị cũng biết thế cơ đấy! Thôi ta đi trước đây, cứ đi từ từ.

Nói xong hắn liền quay đi, nhưng rồi chợt nhó ra điều gì đó, hắn quay đầu lại, nhìn nó một lượt từ đầu đến chân, rồi nở nụ cười nửa miệng trông phát ghét, nói:

–         Con gái 17, 18 tuổi đầu, đi ra đường thấy trời mưa cũng không thèm đội mũ hay che ô. Cả thiên hạ đều biết chị là đồ con bò rồi, không cần thể hiện thêm đâu – ném cho cho nó cái ô, hắn bình thản nói tiếp- Khỏi cần cảm ơn, tôi lo chị ốm, tôi lại phải tốn cân đường hộp sữa đến thăm.

Nói xong tên này phóng thẳng đi, để lại phía sau một cái đầu đang bốc khói. Nó nhìn theo hắn mà không rõ tên này là người hay quỷ nữa. Đáng ghét.

Nó vừa bước đến lớp đã thấy ồn ào tiếng nói. Nó nhìn khắp, Ngọc, Oanh, Thanh Thuật, Hoàng béo ( sư mẫu nó – boy hẳn hoi, đừng hiểu nhầm, chỉ tại hay tính toán chi li với lại thích thù vặt nên mọi người cho rằng “sư mẫu” đáng lẽ ra phải là con gái mới đúng) ngồi một chỗ to nhỏ. Tình hình này chắc là đang mưu đồ bất chính đây, bên góc kia Ly còi đang ăn sáng, bàn thứ 3, Hải – lớp trưởng hình như cũng vừa mới đến. Thấy nó đến, mấy đứa “xóm nhà mình” như bị cấm khẩu, im tịt. Nó ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì vui thế?” – rồi mắt sáng lên – “có gì ăn à?”. Oanh phì cười: “Có cái mốc khô đấy, ăn không? Trong đầu mằy không có cái gì khác hay sao?

–         Thì sống là phải ăn mà! Thế hôm qua làm gì để cầu chì bị dính nước đấy, chập nặng quá!”

Oanh toe toét cười, không quên đánh nó vài cái nhớ đời. 3 thằng con trai nhìn hai đứa nó rồi nháy mắt rất ẩn ý. Nó thắc mắc trong chốc lát rồi quên ngay. Hôm nay vẫn không khác hôm qua là mấy. Mặc dù 4 tiết, kiểm tra cả 4 nhưng lớp vẫn lao xao chuyện cuộc thi. Mọi chuyện càng ngày càng lạ lùng, những lần trước có thế đâu. Nó cũng bắt đầu thấy nao nao chuyện gì đó. Nhìn thấy chỗ Hạnh chuối ( lớp phó học tập, đồng thời cũng là một member học vip nhất của lớp) đang rất rôm rả, nó cũng lon ton chạy đến để buôn. Hình như đang đến phần gay cấn. Quỳnh Anh bảo: “Trường mình cũng oách ghê, tự nhiên lại tổ chức cuộc thi này. Mà 99% lớp mình chẳng ai đăng ký đâu.”

 Hạnh “ruồi” cũng phụ hoạ theo: “ừ thì lần nào chả thế, lớp mình bao nhiêu gương mặt sáng giá nhưng tại bọn nó cứ ngại đấy chứ. Đấy, như con Ánh này này. Nó mở to mắt nhìn Hạnh ruồi: “Gì? Tao đi kiểu gì, nữ công gia chánh thì chẳng biết, ăn nói cũng không! Lên đấy làm trò cười à?” – Vừa nói nó vừa cốc Hạnh ruồi 1 cái

(Phụ lục: tài nấu nướng của Ánh đúng là ở cái mức ma chê quỷ hờn,những ai muốn tìm hiểu thêm có thể hỏi Oanh, người đã tận mắt chiêm ngưỡng món đậu xốt cà chua nát không thua gì tương hay gặp Nhung, người có thể miêu tả một cách chính xác nhất về nguyên lý luộc rau “cho rau vào trước cho nước vào sau” của Ánh )

Cô chủ nhiệm vào, bỏ dở câu chuyện, nó chạy về chỗ. Phổ biến xong công việc của lớp, cô đưa mắt nhìn cả lớp và cười bí ẩn. “Quái, dạo này mốt cười nửa miệng hay sao ý nhỉ?” – Nó nhủ thầm. Cô đứng dậy và đi xuống cuối lớp:

–         Chắc các em đã biết về cuộc thi phong cách học đường rồi đúng không? Vì thứ hai phải nộp danh sách nên hôm nay chúng ta phải đăng ký ngay. Thế bạn nào muốn được tham gia?.

Sự im lặng đến ghê người bao trùm lớp học. Đứa nọ nhìn đứa kia, đứa kia nhìn đứa khác, ngơ ngác như những chú nai tơ. Cô “e hèm”, chắc là để tránh việc cười ngất ra vì lớp, cô đổi giọng: “ Nếu không ai tình nguyện thì cô chỉ định vậy.” Kịch bản đúng như dự doán của bất cứ đứa nào ngồi dưới, 3 năm học với nhau, chuyện này đã quá quen thuộc rồi. Nào chúng ta cùng thưởng thức trò chơi “Bắt gà trong chuồng”, “vòng quay định mệnh” (Đó là những biệt danh vui về sự chỉ điểm của cô). Mặt từng đứa tỏ vẻ cam chịu, thậm chí Hoàng cám còn lẩm bẩm nghĩ lại sáng nay đi ra đường đã bước chân phải hay chân trái. Riêng nó vẫn bình thản lôi đề hoá ra nghiền ngẫm, bởi vì nó chắc mẩm A1 bao nhiêu gương mặt ngời ngời, còn lâu mới đến lượt nó. Cô nhìn một lượt, từ Trương Vinh – cây toán của lớp, đến Hùng – con sâu ngủ triền miên, rồi lại Hằng – siêu sao đội tuyển Anh hay Tú Anh tài năng nổi tiếng. Cuối cùng, cô phán: “Kì khảo sát lần trước là Mai Hạnh và Khuê đứng đầu, theo cô thì nên để hai bạn này và lớp trưởng đi thi. Các em thấy thế nào?”

Còn thế nào được nữa thưa cô, tất nhiên là đồng ý cả hai tay rồi. Ở một nơi mà ai ai cũng yêu chuộng sự yên bình như lớp A1 này thì người ta cứ có xu hướng tránh được cái gì hay cái ấy. Mà mọi người xem, nó nói có sai đâu, một đứa cứ tầm tầm về mọi mặt như nó thì chẳng phải lo cái gì. Bỗng nhiên, ở bàn thứ 2, Ly còi đứng dậy:

–         Thưa cô, theo em thì đây là một cuộc thi không chỉ đòi hỏi sự hiểu biết về mặt kiến thức, mà còn phải am hiểu về các lĩnh vực của đời sống xã hội như âm nhạc, thời trang … Em nghĩ rằng lớp mình nên cử một bạn có thể đảm nhận tốt phương diện này. Em nghĩ Vinh có thể là một ứng cử viên sáng giá.

Thế là nhóm 3GV đã nhúng tay vào rồi đấy. Nó nghĩ, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nó, tiếp tục làm đề nào.

–         Thưa cô, em cũng có ý kiến.

Nó nghe giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng. Đã bảo hôm nay nhất định có chuyện lạ mà, con bò lại xin phát biểu cơ đấy. Chắc lại muốn đi thi “mang vinh quang về cho nước nhà chăng”. Nó nhìn con bò, mỉm cười ủng hộ. Dù gì thì hôm nay cũng có lòng tốt cho người ta mượn ô, giờ nó cũng nên cổ vũ động viên đáp lại.

–         Trong những bạn nêu trên, em thấy đều là những bạn giỏi tự nhiên, mà không có bạn nào xuất xắc về những môn xã hội cả. Vậy nên, em đề cử bạn Ánh. Em tin bạn ấy sẽ làm cho đội hình của lớp mình trở nên mạnh hơn.

Nghe xong mấy câu Ngọc vừa nói ra, nó sặc chết mất. Chưa kịp ý kiến gì thì cô đã lên tiếng:

–         Vậy thì 3 bạn dự thi của lớp mình sẽ là Hạnh, Vinh, Ánh nhé, còn ai có ý kiến nữa không.

Ngay lập tức nó từ chối:

     –   Thưa cô, em không…- Đang nói dở thì miệng nó bị bịt chặt lại, là con Oanh hại nó, đã thế, con Nhung ngồi bàn dưới lại ra sức ấn đầu nó xuống, còn con Thanh Thiết thì nhanh nhảu cái miệng: “Thưa cô, bạn Ánh rất vui mừng và hứa là sẽ cố gắng hết mình vì màu cờ sắc áo của Tổ Quốc”. Phản rồi, phản rồi, sau hôm nay nhất định là phải đem bọn này đi bắn bỏ hết.

     –   Ừ – cô cười- Vậy cô mong các em sẽ thi đấu thật tốt để xứng đáng là lớp dẫn đầu của toàn trường.

Nói rồi cô bước ra khỏi lớp. Đến tận lúc cô đi xa, bọn “Lừa thầy phản bạn” mới chịu cho nó tự do. Việc nó muốn làm đầu tiên là cốc đầu mỗi đứa vài phát. Thảo nào hôm nay bọn này tự nhiên đến sớm tổ chức họp kín, hoá ra là đã lên kế hoạch hại nó từ trước. Không thể chấp nhận được. Phản đối.

–         Xóm mình ăn mừng chứ nhỉ! Chúc mừng Ánh Cận trở thành 1 trong 3 chiến binh lớp mình. – là con bò đáng ghét

–         Ăn cái đầu anh ý! Dở hơi à! Anh thích thì đi mà thi, lôi tôi vào làm gì!

Tên này giơ ra 1 cái kẹo mút vị chocolate trước mặt nó, tỉnh bơ hỏi: “Thế có ăn không?”

Ngu gì không ăn, nó giật lấy cây kẹo, không quên khuyến mại thêm cho con bò một cái cốc đầu đau điếng. “Tôi thì có giỏi môn xã hội nào đâu, mà anh dám nói thế hả?”- nó vẫn ấm ức

–         Thôi đi Ánh ạ- Hạnh chuối đã xuống chỗ nó từ bao giờ không biết- Mày theo đội tuyển Địa từ nhỏ, lại còn suốt ngày ôm quyển sách Sử tụng kinh. Đã thế lại còn là Thành viên tích cức của Câu lạc bộ nói phét, à nhầm, văn học. Chọn mày đi thi là đúng rồi.

Giờ nó đã hiểu một cách chính xác câu “Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng”

–         Thôi, Ánh ạ, đã đâm lao thì phải theo lao thôi-Nhung thêm vào- mà mày đi thi thì cũng có mất gì đâu, có khi còn mang được cả một chuyến du lịch về cho lớp ấy chứ. Cố lên bạn tốt.

Đâm lao phải theo lao, nhưng cái lao ấy có phải là do nó phóng ra đâu.

12 A1 – Chương 3

Tối, tranh thủ lên mạng search mấy cái đề thi đại học năm ngoái, nó vào blog của con bạn cùng lớp – Quỳnh Anh, thấy đăng bài “Lớp 12 nghĩa là…” thấy cũng đúng đúng.

Nó trầm tư, suy nghĩ về mọi thứ, tình cảm bạn bè, tình thầy trò, rồi cả những giờ phút chia tay sắp diễn ra nữa, rồi nó tặc lưỡi, nghĩ nhiều làm gì, mệt xác. Lớp 12A1 của nó trầm kinh khủng, lớp 12 mà chẳng có tí gì giống lớp 12 cả. Liệu sau khi chia tay sẽ có bao nhiêu người nhớ đến nó. Vậy nên, nó giở đề toán thầy Tuấn vừa phát ra, cặm cụi làm, cho đến khi đồng hồ chỉ 1h sáng, nó tắt đèn đi ngủ. Không hiểu tại sao, mọi thứ với nó lại trở nên rõ ràng đến vậy. Nó đang đứng trên ban công của một lâu đài rất đẹp, nó hướng tầm mắt ra xa, nhìn những dãy núi bị bao phủ bởi sương mù, nhìn những dòng suối uốn lượn quanh lâu đài, và rồi nó chăm chú nhình vào bóng hình đang bay lại gần nó. Harry Potter nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn nó cười.

–         Không vui à?

–         Uhm, có thể nói là như vậy!

–         Để tớ đoán thử nhé! Buồn vì lớp cậu không thân thiết như những gì cậu vẫn nghe mọi người kể về lớp cuối cấp, lo lắng, áp lực vì học hành, thi cử. Và bây giờ thêm cả sự băn khoăn, không hiểu cậu có thể hoàn thành tốt vai trò mà mọi người giao phó hay trở thành trò cười trước mặt toàn trường. Tất cả mọi thứ trộn lẫn với nhau tạo cho cậu một cảm giác hỗn loạn, không biết phải làm gì tiếp theo, không biết phải rẽ vào con đường nào. Đúng không?

Nó im lặng không nói gì, chỉ chăm chú nhìn về phía xa xăm, dù gì đi nữa, Harry cũng là phù thuỷ mà, cậu ấy biết hết mọi thứ cũng là chuyện thường.

–         Tin tớ đi – “Chàng của nó” tiếp tục nói – Cuộc sống luôn tràn ngập những điều bất ngờ, chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức mình, chắc chắn mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.

–         Nhưng tớ đã cố gắng, cố gắng tránh xa những rắc rối, vậy mà “con bò” lại kéo chúng lại gần tớ, vậy là sao! Hừ, chắc là nó muốn trả đũa chuyện tớ ngáng chân nó đây mà, đồ nhỏ nhen! Đáng ghét!

–         Vậy thì báo thù thôi! Xem nhé! – Nói rồi Harry rút đũa phép của cậu ấy ra, vẫy nhẹ một cái, nó nhìn thấy Ngọc đang đứng ngay phía dưới ban công nó đang đứng, bên cạnh còn có cả một con bò to đùng, wow, con bò còn có cánh cơ, và trò chơi đuổi bắt start, Ngọc cứ chạy vòng quanh cái sân trong khi con bò phù thuỷ đuổi theo sau, thỉnh thoảng lại phun ra tí lửa, nom vui mắt khủng khiếp. Nó bật cười từ lúc nào không hay.

–   Nếu tớ là cậu – Harry tiếp tục nói – Tớ sẽ cho mọi người thấy tớ có thể làm được những gì! Nhìn tớ này, tớ là “kẻ được chọn”, được chọn để làm những việc định mệnh muốn tớ làm. Cậu cũng là một “kẻ được chọn”, tất cả chúng ta đều “được chọn”. Hãy tin vào chính bản thân cậu, làm những việc trái tim cậu muốn làm, cậu sẽ đạt được nhiều hơn cậu nghĩ đấy.

Nó là một “Kẻ được chọn” – để làm gì chứ, trên đời đâu có chúa tể hắc ám nào để cho nó diệt đâu. Nhưng không phải là nó không ngộ ra được điều gì đó. Cuộc thi đó, xét cho cùng, cũng chỉ là một cuộc thi. Nếu nó thắng, nó sẽ trở thành một nữ anh hùng. Còn nếu nó thua, chắc chắn bọn bạn nó kiểu gì chẳng nói những câu đại loại như: “Ừ thì được đi chơi đúng là thích thật, nhưng mùa hè oi ả, bọn tao lại thích ở nhà ăn kem hơn. Với lại, ôn thi còn chưa đến đâu, chơi bời cái nỗi gì…” ( Có thể nhóm 3GV sẽ nói kinh khủng hơn 1 chút, nhưng nếu nó cố tình để ngoài tai thì cũng có làm sao đâu). Vậy nên, đâu còn gì phải lo lắng nữa, nếu nó thành trò cười thật, thì chắc là Hạnh Chuối cũng sẽ nghĩ được cách cứu nó thôi. Nó nhìn Harry mỉm cười, tin vào chính mình nào. Dưới sân, hai “con bò” vẫn tiếp tục đuổi bắt, có lẽ là vòng 499 rồi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, điều duy nhất còn đọng lại trong đầu nó là không hiểu Tiếng Anh của nó lên level hồi nào mà lại có thể nói chuyện trôi chảy với Harry Potter thế!

Một ngày Chủ nhật nữa đến, nó lấy cớ được nghỉ để không cần phải dậy sớm như mọi hôm. Nhưng mà cuối cùng nó vẫn phải ra khỏi giường vì đúng 1 chữ “Họp” mà Chuối nhắn cho nó. Dắt cái xe qua cổng nhà Chuối, nó vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa than mệt. Cũng phải, trời thì nóng nực, lại còn phải đèo thêm bà-chúa-ham-vui Oanh nữa, bảo làm sao nó không mệt. Con này hôm nay định mang sách vở sang nhà nó làm đề, nhưng thấy nó phải đi họp, thế là cũng lẽo đẽo đi theo, cứ như là cả đời chưa được đi bao giờ ý. Vừa vào nhà đã thấy Quỳnh Anh ngồi đó – với tư cách quân sư – tay phe phẩy cái quạt nan, trông đúng là không khác Gia Cát Dự là mấy. Nhóm 3GV cũng đang có mặt, lí do là nhóm này luôn dán dính lấy nhau trong mọi hoạt động, vậy nên một người đi họp tức là 2 người còn lại đi theo.

Từ xưa đến nay, mỗi khi nhắc đến 3GV thì nó thường liên tưởng ngay tới bộ ba đáng ghét trong BOF. Mà cũng đâu phải riêng mình nó thấy thế, có đến nửa lớp ấy chứ. Đây là 3 tiểu thư nổi tiếng, khách quen của các shop thời trang, và là thành viên thường trực trong danh sách những học sinh thiếu bài tập nhiều nhất. “Thú vui tao nhã” của 3GV lúc rảnh rỗi là ngồi bình phẩm về các thành viên trong lớp. Mấy câu đại loại như “Cái áo này là mốt của vài năm trước rồi”; “kiểu tóc của …trông như là cắt hỏng ấy”  ..vv. Nó đã vài ba lần bắt gặp cái nhếch mép rất ngạo đời của Hoa mập, nghe những câu nhận xét mang tính châm chọc cường độ cao của Ly còi, hay thấy thái độ lạnh lùng của Vinh voi mỗi khi có ai làm phật ý cô nàng. Nhưng nói chung thì vì 3GV chưa làm gì động đến nó (Hoặc đã động rồi nhưng nó không biết) nên nó cũng không có “huyết hải thâm thù” gì với hội này, vẫn ở cấp độ nói chuyện được.

 

–         Chào mọi người! Thảo luận đến vấn đề nào rồi?

–         Đang đến đoạn chúng ta nên ăn gì buổi sáng hôm đi thi và ăn gì sau khi thi xong – Quỳnh Anh đáp

–         Hehe, thế là đúng chuyên môn của tớ uj! – nó cười, nhìn quang cảnh xung quanh, ngột ngạt đúng kiểu chiến tranh lạnh, có vẻ như Hạnh vs Quỳnh Anh không ưa 3GV cho lắm, nó để ý mặt hai đứa này dãn ra trông thấy khi nó bước vào.

–         Mọi người đã đến đông đủ, vậy chúng ta bắt đầu – giọng Chuối vang lên, dù gì cũng là đứa học vip nhất lớp, nên ngay từ khi lập đội, Chuối đã trở thành đội trưởng mà không cần bầu cử- theo như thông báo của ban tổ chức vừa mới gửi cho lớp mình thì cuộc thi này gồm 4 phần. Phần đầu tiên thi kiến thức, tiếp đến là tài năng, phần thứ 3 thi ứng xử và cuối cùng là thi hùng biện trong thời gian 3 phút.

Hạnh dừng lại một chút để quan sát phản ứng của mọi người rồi nói tiếp:

–         Theo tớ thì tớ với Ánh sẽ đảm nhận phần thi kiến thức, tớ lo phần tự nhiên, Ánh lo phần xã hội. Phần tài năng giao cho Vinh được không? – Vinh khẽ gật – Phần ứng xử thì có lẽ là cả 3 đứa mình phải tuỳ cơ ứng biến thôi! Còn phần hùng biện tất nhiên là phải giao cho người giỏi văn nhất rồi.

AAAAAA! Con này dám chơi đểu nó!

–         Mày điên à! Từ bé đến giờ tao có hùng biện cái gì bao giờ đâu! Chẳng lẽ mày muốn tao đứng trên sân khấu mời khán giả thưởng thức bài ca im lặng suốt 3 phút à!- zời, đây là do hoảng quá nên xưng hô loạn lên

Quỳnh Anh bây giờ mới thể hiện tài quân sư thiên bẩm của mình:

–         Nếu mày không thích đứng im thì có đầy thứ để nói đấy. Em xin cảm ơn bố mẹ em đã sinh ra em, nuôi em lớn để ngày hôm nay em được đứng ở đây, tham gia cuộc thi này, em xin cảm ơn cô A là cô giáo chủ nhiệm năm lớp 1, cô B là GVCN lớp 2,….., cô X là GVCN lớp 12 của em, và các thầy cô giáo bộ môn, bao gồm …..đã dạy dỗ em để ngày hôm nay em được đứng ở đây, tham gia cuộc thi này. Em xin cảm ơn các bạn cùng lớp của em gồm có…..đã giúp đỡ em để ngày hôm nay em được đứng ở đây, tham gia cuộc thi này. Đấy, thế là đủ 3 phút rồi, mà có khi còn thiếu thời gian ấy chứ, lớp mình tận 45 đứa, trường mình cũng có tận 60 thầy cô, uj zùj uj, cho mày nói thoải mái.

–         Thế thì tao thà đập đầu vào chăn bông tự tử còn hơn. Chuối ơi! Mày xem xét lại đi, tao không làm nổi đâu!

Oanh từ nãy đến giờ vẫn đứng làm nền, giờ lại đặt tay lên vai nó, nói:

–         Bạn tốt à! ĐẾN NGHĨ MÀY CŨNG KHÔNG DÁM NGHĨ LÀ MÀY LÀM ĐƯỢC THÌ MÀY CÒN LÀM ĐƯỢC CÁI TÍCH SỰ GÌ!- zời ơi! Thủng màng nhĩ nó rồi!

–         Nhưng mà….

–         Không nhưng gì cả! Hãy chiến đấu! Vì danh dự của lớp là chính vì chuyến du lịch của chúng ta là chủ yếu!

Không để nó trù trừ thêm nữa, Hạnh Chuối nói luôn:

–         Cứ quyết định vậy đi! Mong mọi người cố gắng! Cuộc họp kết thúc! Giải tán! Xin cảm ơn!

Thực sự nó không hiểu nó cầm tinh con gì mà suốt ngày cứ bị người ta chèn ép thế này! Huhu!

12 A1 – Chương 4

Chiều chủ nhật, một buổi chiều nóng nực, nó ngồi ở nhà làm bài tập mà cứ nghĩ “ lạy trời đừng để lúc bọn con thi cũng nóng thế này”. Đang học thì thấy Nhung nhắn tin rủ đi ăn chè, sau khi biết chắc chắn rằng nó không phải trả tiền, nó đồng ý ngay. Đến nơi thì đã thấy các chiến hữu thân quen ngồi chờ, trong đầu nó hiện ra duy nhất một suy nghĩ: “Không biết bọn này có chờ mình không, chúng mày mà dám ăn trước thì chết với bà”. Thế mới nói, con này sẽ có ngày chết vì ăn cho mà xem.

–         Chào các chú, hôm nay trời sắp có bão hay sao mà lại thấy các chú gọi anh đi ăn chè thế này?

–         Cũng chẳng có gì! – Nhung đáp trả – Chỉ là dạo này bọn chị thấy mày láo quá nên gọi ra đây giáo huấn cho vài câu!

Nó nghe vậy liền cười lớn, ngồi xuống và nghĩ thầm “hôm nay không cho bọn này cháy túi thì ta đây nhất quyết không chịu về”.

–         Nghe Oanh kể – Nhung nói- là nhà ngươi chuẩn bị đi hùng biện hả? Hay đấy, có cần ta mua sẵn cho vài cái mo không?

–         Khỏi xỏ xiên! Có việc gì thì nói luôn đi, không có thì trật tự cho người ta ăn

–         Thôi được rồi! Nói luôn đây – Oanh bây giờ mới chịu lên tiếng – Vấn đề đồng phục, sắp hết năm học rồi, xóm mình cũng nên may lấy bộ đồng phục để còn có cái gì đó làm kỷ niệm một thời quậy phá chứ nhỉ!

–         Không có ý kiến gì! – Nó đáp, vẫn chỉ quan tâm đến cốc chè.

–         Bọn này bàn rồi! – Thanh thiết lên tiếng – Tuần sau LV sẽ tung ra bộ sưu tập mới về đồng phục lớp, chủ đề “Tôi yêu lớp tôi”. Chắc là mình sẽ tìm được bộ nào đó hợp với phong cách của cả xóm mình thôi.

–         LV là cái gì đấy? – Nó ngơ ngác hỏi.

–         Bó tay với bà này – Thanh thiết trả lời – Là hãng thời trang học đường nổi tiếng nhất hiện nay. Năm ngoái họ là hiện tượng của làng thời trang đấy. Hôm nọ lên google search, nhìn thấy mấy mẫu váy dành cho teen girls của họ, đẹp kinh khủng luôn.

–         Uh, thế nào cũng được! Ê, nhìn kìa, 3GV!

–         Eo, chán thế! Muốn đi ăn cũng không được yên sao! – Thanh thiết than, con bé này chắc vẫn còn tức 3GV vì năm ngoái họ dám phê phán nó ăn mặc theo phong cách trung cổ. Còn cho nó vào danh sách những người mặc xấu nhất trường nữa. – Coi như tao không thấy gì nhá!

Nó mỉm cười, rồi nghe chị phục vụ nói: “Hết bàn rồi, hôm nay quán đông khách quá, hay em chịu khó ngồi cùng mấy bạn này nhá- vừa nói chị vừa chỉ vào bàn tụi nó đang ngồi. Tuy bọn nó khá đông, nhưng cái bàn rất rộng nên nếu thêm 3 đứa nữa cũng không sao. Rồi chị quay sang nói với tụi nó – Các em thông cảm cho bọn chị nhé”

Nhung khẽ đáp:

–         Vâng, cũng không sao ạ, hơn nữa bọn em lại là bạn cùng lớp. Ngồi đi các cậu.

Nó liếc Thanh thiết một cái, mặt con này bắt đầu xám xịt lại, đúng là ghét của nào trời trao của đấy mà, rồi quay sang hỏi Vinh:

–         Đã có ý tưởng gì cho phần thi tài năng chưa? Có cần bọn tớ giúp đỡ gì không?

–         Ý tưởng thì không thiếu – Vinh đáp – Chỉ sợ lớp mình không thực hiện nổi thôi.

Cũng phải, A1 từ xưa đến nay lúc nào cũng nổi trội về mặt toán lý hoá, nhưng cứ hễ nhắc tới văn nghệ văn gừng là tất cả lại rụt cổ lại y như rùa vậy.

–         Ngày mai bọn tớ sẽ trình bày ý tưởng về phần thi tài năng trước lớp, mong mọi người ủng hộ – Hoa nói

–         Tất nhiên rồi – nó nói.

–         Thôi mọi người ở lại, tớ có việc phải về trước – Thanh thiết đột ngột nói, chắc là không chịu nổi việc phải ngồi chung bàn với 3GV thêm nữa.

Sau khi Thanh thiết đi khỏi, Vinh hỏi: “Là do bọn tớ đúng không?” giờ nó mới để ý, cô này hiếm lắm mới chịu nói ra một câu.

–         Có lẽ vậy, Thanh nó không có cảm tình với các cậu lắm – Nhung nói.

–         Vì danh sách ăn mặc xấu nhất trường năm ngoái?

–          Uh! Cả vụ trung cổ nữa.

–         Thực ra, bọn tớ chỉ nói những điều bọn tớ nghĩ – Sau khi trầm tư một lúc, Vinh lên tiếng – nếu như cả những điều nghĩ trong đầu cũng không nói ra được thì còn làm nổi chuyện gì. Bọn tớ thà bị cả lớp tẩy chay còn hơn là phải sống một cách giả dối, không phải là mình, nói những điều sáo rỗng.

–         Hơn nữa – Ly còi tiếp lời – Bọn tớ nói như vậy, cũng chỉ mong mọi người trở nên tốt hơn, không ai hoàn hảo cả, nhưng nếu mọi người biết lắng nghe những lời nhận xét của mọi người xung quanh, tự hoàn thiện bản thân mình, thì có phải là tốt hơn so với giận dỗi, tẩy chay những người nói những điều ấy không?

–         Ờ thì, chuyện đó…- Cả lũ trở nên ấp úng.

–         Bọn tớ cũng rất quý Thanh, và cũng có đôi chuyện muốn nhờ cậu ấy giúp đỡ, nhưng mà…chán.

Mọi người bỗng trở nên im lặng, không biết nói gì thêm nữa, một lúc sau thì bọn nó đứng dậy về trước. Sau buổi hôm đó,, nó bỗng cảm thấy có lẽ nó đã hơi sai lầm khi đánh giá về 3GV.

 Tối, thôi thì cũng giả vờ làm người có trách nhiệm một tí, nó lên google search mấy thứ liên quan đến hùng biện. Ngồi xem một số bài hùng biện tiêu biểu của những nhân vật nổi tiếng, nó chợt nghĩ, tại sao nó cũng là người, họ cũng là người mà họ nói được những bài hùng biện hay như thế, còn nó thì không. Thôi, không sao, đời vốn bất công mà. Đang ngồi nghĩ vớ vẩn thì nhận được tin nhắn từ Oanh “ Cố lên nhé bạn hiền, tao chuẩn bị xong đồ đạc để đi du lịch rồi!”, tự nhiên lại thấy lòng mình khác lạ, muốn cố gắng, nhất định chiến thắng!

12 A1 – Chương 5

Thứ hai, ngày cuối cùng trong đợt thi học kỳ hai, chỉ cần kiểm tra nốt hai môn địa và giáo dục quốc phòng là có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi. Dù gì cũng mang danh đội tuyển Địa từ bé, nên môn này không thể làm khó nó được. Còn GDQP, nói ra thì thật là xấu hổ với mọi người, nhưng mà bởi vì ước mơ của nó không phải làm quân nhân nên nó cứ mở vở ra chép thoải mái mà lương tâm không thấy áy náy tẹo nào. Chép xong lại còn thấy biết ơn cô giáo chủ nhiệm đã xếp nó vào cái chốn khỉ ho cò gáy này, để nó có làm chuyện gì bất chính cũng không ai phát hiện ra. Xong xuôi hết, nó lại thả hồn ra cửa sổ trong lúc bọn ở lớp bàn xem cuối năm liên hoan thế nào cho nó hoành tráng. Bỗng nó thấy đèn flash ở đâu đó nháy lên, đúng là dịp cuối năm, mọi người suốt ngày mang theo máy ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của lớp 12. Bọn xóm trên hình như vừa chụp được kiểu ảnh nào đó hay ho, cứ túm tụm lại xem, rồi quay xuống chỗ xóm nhà nó cười khúc khích. Quỳnh Anh nói: “Ngọc ơi! Năm nghìn! Nếu như không muốn cái ảnh này bị tung lên mạng”. Á à, tống tiền à! Không biết bọn này tóm được hình ảnh ngộ nghĩnh nào của con bò rồi! Nó cũng muốn chạy lên xem thử, nhưng trống vào lớp rồi, đành để lúc khác xem vậy.

Hết giờ, Châu bí thư đề nghị cả lớp ở lại góp chút ý kiến về phần tài năng của lớp. Vinh bắt đầu trình bày ý tưởng, còn cả lớp bắt đầu cầu cho con này nói nhanh lên để còn đi về.

–         Theo tớ, hát hò mãi thì cũng nhàm, mấy môn nghệ thuật như vẽ tranh hay cắm hoa thì chỉ thể hiện được tài năng của một cá nhân chứ không mang ý nghĩa tập thể. Diễn kịch cũng không được, thời gian quá ngắn, không thể hoàn thành được kịch bản và tập trong vòng một tuần được. Nói đến phong cách, chắc ai cũng sẽ liên tưởng ngay đến thời trang, vậy nên tớ đề nghị, lớp mình sẽ trình diễn một show thời trang, chủ đề về đồng phục lớp.

–         Có vẻ không khả thi lắm đâu – Bí thư lên tiếng- cho dù các cậu đã có sẵn các mẫu thiết kế, thì cũng không thể may kịp trong 1 tuần được, mà kinh phí lớp mình cũng có hạn nữa.

–         Cái đó cậu không phải lo, bọn tớ sẽ dàn xếp được, bây giờ chỉ lo xem có tìm được người mẫu không thôi! Tớ cần mười bạn nam và mười bạn nữ, do đây chỉ là một show không chuyên, nên chỉ cần tự tin là được, không quan trọng những chỉ tiêu về ngoại hình. Ngoài ra, để gây thêm ấn tượng với Ban Giám Khảo, tớ muốn lớp mình dàn dựng một tiết mục đồng diễn như chúng ta đã từng làm dịp 20 – 11.

Ah, cái vụ đó là do đoàn trường yêu cầu mỗi lớp 12 bắt buộc phải đóng góp một tiết mục vào chương trình văn nghệ chào mừng ngày 20 – 11, mà lớp nó lại có khá nhiều bạn nữ tập aerobic, nên tụi nó quyết định dựng luôn một màn đồng diễn để tham gia.

–         Vậy những ai có thể tham gia?

Một cảnh khá quen thuộc lại diễn ra, cả lớp im lặng, không ai muốn tham gia cả. Châu nói nhỏ gì đó với Vinh, cứ tưởng lại bắt đầu màn chỉ định, nhưng không, im lặng một lát rồi Châu ra hiệu mọi người có thể ra về. Thật không biết tiết mục tài năng của lớp mình sẽ đi đâu về đâu.

Chiều, cả tối nữa, nó chạy sô tận 2 ca học thêm, về nhà thì mệt lử người. Vậy nên lúc Châu nhắn tin cho nó bảo rằng ngày mai đi tập, nó cũng chẳng buồn phản đối như mọi khi. Chiều cao của nó là 1m63, cũng là một trong số những đứa con gái cao nhất lớp, hơn nữa lại là thành viên trong đội đi thi, bị gọi đi cũng chẳng phải là lạ. Nhưng điều lạ nhất từ xưa đến nay xảy ra vào buổi hôm sau, lúc nó đến buổi tập thì đã thấy đông đủ, từ đội ngũ người mẫu đến đội nhảy. Rõ ràng hôm qua không ai chịu tham gia, cũng không xảy ra màn chỉ định, vậy mà bây giờ quân số đã đầy. Nó nói với Thanh thiết điều nó nghĩ thì mới được giải thích rằng hôm qua Châu với Vinh voi ngồi cả buổi để chọn các thành viên ưu tú của lớp rồi gửi tối hậu thư hăm dọa, không đi sẽ bị làm sao đó. Hazz, cuối cùng hoá ra không phải chỉ định mà là bắt ép. Thực ra, buổi tập diễn ra khá là vui vẻ chứ không nhàm chán như nó nghĩ, bon nó chỉ cần bắt chước mấy cô người mẫu vẫn xuất hiện nhan nhản trên TV, Ly còi trực tiếp hướng dẫn cho tụi nó, nói rằng chỉ cần đi 1 vòng quanh sân khấu rồi quay vào là được, không đòi hỏi gì cao siêu cả. Bọn con trai dành hết thời gian để sáng tạo ra những kiểu đi đứng độc đáo, ví dụ như đi kiểu ếch, đi kiểu ninja, đi kiểu bọ cạp, đủ kiểu, khiến bon con gái cứ ôm bụng mà cười. Trong khi đó, phần nhảy nhót lại khiến mọi người có hứng thú hơn cả, tụi nó chon bài We’re all in this together – nhạc phim của HSM làm nhạc nền, giờ mới lộ ra là lớp mình có nhiều tài năng đến thế, nhảy chuẩn đâu thua gì phim. Sau buổi hôm đó, tụi nó kết luận được rằng, nếu như các thầy cô xem xong những gì tụi nó đã công phu chuẩn bị thì chắc hẳn sẽ nói 12A1 không phải tài năng nữa, mà là đa tài. Hehe. Cứ như thế, cả tuần đó bận rộn không tả hết, sáng lên lớp ôn thi tốt nghiệp, chiều lại đi tập. Được cái bon con trai càng ngày càng nghĩ ra lắm trò, cứ làm cho con gái cười mãi không thôi. Mà cũng không thể phủ nhận rằng những buổi tập tành thế này giúp mọi người cởi mở và nói chuyện với nhau nhiều hơn. Dần dần quan tâm nhau hơn, nó thấy 3GV đã xin lỗi Thanh thiết và những ai bị họ đưa vào danh sách đen năm ngoái. Nguyên nhân của việc này là do trước đó Hạnh chuối và Quỳnh Anh trong giờ giải lao đã lên án gay gắt 3GV về chuyện họ hay bình phẩm này nọ về mọi người. Tính Hạnh chuối vốn thẳng như cây chuối vậy, nên lúc mà có cảm tình được một chút với 3GV, nó nói luôn:

–         Bọn cậu bày tỏ chính kiến của các cậu, chuyện đó không phải là không đúng, nhưng cũng nên lựa xem cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Chuyện các cậu phê phán người khác có thể là muốn người đó rút kinh nghiệm, nhưng cũng có thể gây ra sự tự ti, ngăn cản họ với mọi người. Chính điều đó đã gây nên sự chia rẽ giữa nội bộ con gái lớp mình. Nói những điều không nên nói có thể làm tổn thương người khác, và cũng khiến cho cuộc sống của cậu gặp không ít khó khăn đâu.

Thực lòng nó cũng thấy dạo này 3GV ít bàn tán hơn, hoà đồng hơn. Cũng là dấu hiệu tốt.

Sáng thứ 5, nó shock khủng khiếp khi thấy Hoàng Anh dúi cho nó một tập tài liệu, nói: “Đây là những bài hùng biện hay nhất tớ tìm được ở trên mạng, tớ nghĩ có thể cậu muốn xem” Thật không ngờ HA lại quan tâm nó vậy. Hạnh chuối cũng sướng khi Khuê cho nó mượn cuốn sách về những bài toán logic, đề phòng gặp phải khi đi thi. Cuối năm là dịp để mọi người quan tâm nhau hay sao ấy. Sư mẫu Hoàng cám của nó suốt ngày kiếm cớ để xuống ngồi cạnh Nhung. Sư phụ nó hôm nọ vừa phải đội mưa về nhà vì trong 1 phút hâm dở bộc phát, đã nhường ô cho Oanh. “Con bò” dạo này tốt phết đấy, hắn bảo là nó ôn thi khó nhọc nên hôm nào cũng cho nó vài cái kẹo mút, toàn là vị chocolate. Nó nhìn hắn mà nghĩ, bọn xóm trên gọi Hiếu lừng là “hoàng tử cái búa” vì thằng này nói gì cũng thêm từ “cái búa” vào. Nếu thế thì có nên gọi con bò là hoàng tử kẹo mút không nhỉ, vì nó thấy trong cặp hắn lúc nào cũng có kẹo mút. À không, hoàng tử cái nỗi gì thằng này, quỷ sứ thì đúng hơn.

Sáng thứ 7, 1 ngày trước khi đi thi, mọi người làm buổi tổng duyệt cuối cùng. Vinh mang đến lớp bộ sưu tập của cô nàng, làm cả lớp suýt xoa. Không chỉ đẹp, mà còn có ý nghĩa nữa. Là đồng phục lớp nên tất nhiên là mang ý nghĩa gắn kết rất lớn, trang phục của con gái và con trai đạt được sự hoà hợp đáng kinh ngạc. Có những bộ cá tính, có những bộ đơn giản, lại có những bộ sặc sỡ. Nói chung thì một lời chẳng thể tả hết được. Bọn ở xóm nhà nó bảo nhau, có khi lấy luôn một mẫu trong số này làm đồng phục luôn đi, khỏi phải chờ LV nữa. Quay lại chuyện tổng duyệt, Hạnh chuối mở màn với màn thi kiến thức, do bọn ở lớp làm giám khảo, hỏi toàn những câu như:

–         Bức tranh toàn đàn ông người ta gọi là gì?

–         Thiếu nữ

–         Đập một quả dưa hấu và một quả dứa vào đầu, cái nào đau nhất?

–         Cái đầu.

……..

–         Chuối ơi, mày ăn gì mà thông minh thế?

–         Ăn chuối.

 Phần ứng xử, bọn nó phải trả lời một loạt những tình huống củ chuối. Trong đó, nó nhớ nhất là lúc được hỏi: “Nếu như chiến thắng trong cuộc thi này, em có suy nghĩ gì?”. Ngay lập tức Quỳnh Anh chạy lên nói “Câu này phải để tao, lời đầu tiên, em xin được cảm ơn ban giám khảo…”. Ngay lập tức, cả 3 đứa đồng thanh: “THÔI!!!” và đẩy con này xuống phía dưới, thật là bôi bác, quân sư à!

Đến phần hùng biện, nó tưởng tượng ra cái viễn cảnh phải hùng biện về gì đó hay ho như: “Vì sao thầy Tuấn thường cười rất tươi khi phát hiện ra lỗi sai của học trò?” hay “Vì sao phải nói nhiều?”. Nhưng vấn đề Chuối đặt ra cho nó hùng biện lại hoàn toàn nghiêm túc. “Vì sao phải đoàn kết”.

Nó hít một hơi dài, con này để nó nói vấn đề này, chắc là phải có hàm ý gì đó. Đi ăn trộm sợ nhất là mất tự tin, vì thế nó phải tự tin lên, nhìn khắp một lượt cả lớp rồi bắt đầu:

–         Trước tiên ,chúng ta cần phải hiểu thế nào là đoàn kết. Đoàn kết, tức là gắn bó, kết thành một khối thống nhất, cùng hoạt động vì một mục đích chung. Vậy tại sao phải đoàn kết? Nói ở tầm cỡ quốc gia, đoàn kết dân tộc có thể giúp đất nước chống được những âm mưu phá hoại của những thế lực thù địch, có thể giúp đất nước phát triển về mọi mặt như kinh tế, văn hoá, xã hội…Nói ở phạm vi nhỏ hơn, như trong một lớp học chẳng hạn, đoàn kết tức là giúp đỡ nhau, trong cả lĩnh vực học tập cũng như đời sống. Thấy bạn sai phải bảo, thấy bạn đúng phải học. Tuyệt đối không nên chia bè kết phái, không nên sống riêng lẻ một mình. Một lớp học đoàn kết sẽ là một lớp học vui vẻ, là một tập thể vững mạnh, và chắc chắn sẽ đạt được những thành công to lớn về mọi mặt. Lớp chúng ta đã là một lớp đoàn kết chưa? Xin thưa chắc chắn là chưa. Điển hình nhất là chuyện viết lưu bút, nếu như A2 họ viết lưu bút rất nhiệt tình thì lớp mình cứ nhìn thấy là chạy toán loạn, không ai muốn viết cả. Đến để lại vài dòng cho nhau mà cũng khó khăn vậy thì còn đoàn kết cái nỗi gì. Còn nội bộ lớp, ai cũng biết là có một khoảng cách nhất định giữa các nhóm chơi trong lớp, mọi người dường như chỉ chơi với nhóm mình và thậm chí còn có mâu thuẫn với các nhóm khác, như vậy có tốt không? Tớ nghĩ ai cũng biết là không. Cuối năm rồi, chỉ thi xong tốt nghiệp là chúng ta sẽ chia tay, hi vọng mọi người hoá giải được mọi hiểu lầm, yêu thương nhau và trân trọng những giờ phút cuối cùng của năm lớp 12 này. Bài hùng biện của tớ đến đây là kết thúc do văn tớ hết hạn sử dụng, cảm ơn mọi người đã lắng nghe!

Kết thúc, không ai nói gì, nó cũng không biết có ai hiểu được những điều nó muốn nói không, nó chỉ cúi gằm mặt bước về chỗ. Rồi nó nghe giọng Hạnh chuối: “Khá phết đấy Ánh à! Ngày mai cố gắng phát huy nhá!” Con bò lại đưa kẹo mút cho nó, mỉm cười. Trong lớp bắt đầu có tiếng xì xào. Khá nhiều đứa hướng về phía nó cười ủng hộ. Có lẽ, hoặc nó mong rằng, những ngày tháng tiếp theo ở lớp 12A1 này sẽ có một sự đổi khác.     

12 A1 – Chương Cuối

ối, nó hồi hộp mãi, đâu phải lần đầu tiên đi thi đâu, nhưng nó vẫn thấy rất khác lạ so với ngày thường. Ngồi học cũng không được, mà đi ngủ cũng không xong. Nó mở yahoo ra, xem có chiến hữu nào onl không để buôn một lúc. Không ngờ thiên hạ hôm nay onl lắm thật. Hạnh chuối, Quỳnh anh, Nhung, Hoàng cám (Thế nào mà mỗi lần nó thấy Nhung onl thì kiểu gì cũng thấy nick Sư mẫu sáng ), cả Thuỷ bé bự nữa này. Hình như mọi người chưa biết cô này thì phải Đây là bạn thân từ hồi mẫu giáo của Ngọc. Nó nghĩ người hiểu được cảm giác của nó lúc này chắc có Hạnh chuối, con này mai đi thi cùng nó mà. Thế nên nó buzz chuối hỏi:

Zozo_vp: Giờ cảm thấy thế nào?

Maihanh23111993: Bình thường

Zozo_vp: Tao cứ thấy nao nao ý.

Maihanh23111993: Bản lĩnh mày kém. Ah, có vài thông tin tao vừa khai thác được, muốn nghe không?

Zozo_vp: Nói thử xem.

Maihanh23111993: Mày biết ai là người đề xướng ra cái cuộc thi này không? Cô chủ nhiệm đấy.

Zozo_vp: Thế ah?

Maihanh23111993: Bọn tao nghĩ chắc cô cũng biết tình hình lớp mình hiện tại, nên mới đưa ra ý kiến về cuộc thi này, vả lại lớp mình trầm quá, có khi cô muốn giúp cho mình có một cái gì đó để sau này nhớ về lớp 12.

Zozo_vp: Thế thì cô đạt được mục đích rồi nhỉ! Qua mấy buổi tập, tao thấy lớp mình xích lại gần nhau thêm vài tí rồi đấy chứ. Biết đâu ngày mai thắng cuộc, được đi chơi, thế là có cái đáng nhớ rồi.

Maihanh23111993: Uh.

Zozo_vp: Tao vẫn thắc mắc mày ah. Làm sao mà trong một tuần Vinh voi nó may được bao nhiêu là quần áo thế nhỉ? Mà quỹ lớp lại không phải bỏ ra.

Maihanh23111993: Ah, biết tại sao không? Vì LV là của nó mà.

Zozo_vp: Cái gì?

Maihanh23111993: Thông tin chính xác đấy. Hình như là bố nó bỏ vốn ra cho nó kinh doanh, rồi thành công ngoài dự đoán. Tại lúc sáng tao thấy cái nào cũng có đính logo của LV nên tao hỏi nó đây có phải là bộ sưu tập mà tuần tới LV định tung ra không! Khai thác một hồi thì nó khai hết, con này giấu cũng kỹ phết đấy, không ai trong lớp mình trừ Hoa mập với cả Ly còi biết rằng chúng ta đang học cùng một nhà thiết kế nổi tiếng cả.

Zozo_vp: Shock nặng. Thảo nào. Giờ tao mới để ý, mà LV là Lê Vinh ah?

Maihanh23111993: Chắc thế. Thôi, tao out đây, mày cũng đi ngủ sớm đi cho tỉnh táo.

Zozo_vp: uh

Đang định out ra thì thấy Thuỷ gọi nó.

Lethuykieuky: Mai thi tốt nha! Bọn tao sẽ ở dưới cổ vũ cho bọn mày hết mình.

Zozo_vp: Thanks, đang làm gì đấy?

Lethuykieuky: Đang chán đời. Có chuyện này, tao cứ nghĩ mãi, không biết có nên nói cho mày biết không.

Zozo_vp: Cứ nói đi, bạn bè thì có gì phải ngại chứ.

Lethuykieuky: Mày biết Ngọc nó thích mày chứ?

Zozo_vp: Cái gì? – Nó shock nặng, đơ mất vài giây

Lethuykieuky: Zời ơi! Mày vô tâm quá đấy. Chẳng lẽ mày chưa bao giờ để ý lúc nào nó cũng đưa mày kẹo mút vị chocolate ah? Chẳng lẽ mày chưa bao giờ nghĩ xem cái cách nó nói chuyện với mày khác hẳn với những đứa khác ah? Mày cũng chưa xem cái ảnh bọn xóm trên chụp lén thằng Ngọc đúng không?

Zozo_vp: Cái ảnh đấy thì sao?

Lethuykieuky: là ảnh Ngọc nó chăm chú nhìn mày lúc mày quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ ấy. Còn nữa, mày biết tại sao Ngọc nó muốn đẩy mày đi thi không? Vì nó thấy ngoài xóm mình ra, mày ít chơi với những đứa khác, nó muốn giúp mày hoà đồng hơn. Nó cũng muốn mày thể hiện được hết những khả năng mà mày có. Sắp hết năm rồi, mà nó nhát quá, không chịu nói ra, nên tao nói hộ nó, tao chỉ mong mày hiểu.

 

Hình như nó vẫn chưa hết đơ, con bò thích nó hả, cái thằng suốt ngày chê bai nó thế nọ, nó thế kia, cái thằng suốt ngày bắt nạt nó. Hình như có hàng vạn ngôi sao đang bay vèo vèo trên đầu nó, rối rắm. Đi ngủ thôi, nghĩ nữa chắc đầu nổ tung mất. Nó lại gặp Harry, nhưng lần này cậu ấy chỉ bay ngang qua nó, nháy mắt và nói: “ Cậu biết rõ phải làm gì mà!”.

Sáng chủ nhật, ngày nó phải đi thi là một ngày chán nhất trong những ngày chán. Trời mưa to khủng khiếp, gió thét ào ào. Đạp xe đến trường không khác gì vượt dãy Trường Sơn đi đánh Mĩ. Đến nơi thì được thông báo, cuộc thi bị hoãn lại do thời tiết không thuận lợi, chuyển sang tuần sau. Biết thế này ở nhà ngủ thêm lúc nữa. Cả lớp cũng đã đến đông đủ, lại chuẩn bị kéo nhau ra về. Bỗng nhiên, lớp trưởng đứng dậy bảo: “Hôm nay, nhân dịp trời đang có bão, con trai muốn mời con gái đi ăn chè. Hẹn gặp ở quán mới mở gần trường nhá!”. Con trai đang tranh thủ những phút giây cuối cùng để tỏ ra ga lăng đây mà. Có muộn quá không nhỉ? Nó quay đi thì bắt gặp cảnh Hoàng cám đang rủ Nhung đi chung xe với nó để nó được che ô cùng, nó bảo nó quên ô. Sư mẫu láo thật, lúc nãy nó thấy thằng này cầm cái ô lúi húi giấu vào chỗ khuất, thì ra là có ý đồ cả.

Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng nó: “ Hôm nay trời mưa to quá!”. Nó quay lại thì đã thấy con bò đang ngậm kẹo đứng đó. Thấy nó nhìn, con bò liền rút 1 cây kẹo mút ra hỏi: “Ăn không?”. Nó suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười bảo: “Tại sao lại không nhỉ?”.

Phía xa xa, qua cái kính cận 8 diop, qua làn mưa dày đặc, nó thấy một bóng hình quen thuộc cầm chổi bay đang nháy mắt với nó. Có lẽ lớp 12 không tệ như nó đã từng nghĩ.

—–Hết Sách Truyện Online Alobooks.vn —–

 

 

Content Protection by DMCA.com
Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *