Trang chủ TRUYỆN TỰ SÁNG TÁC Truyện đọc: Em là tia nắng – update – Dương Lan Trúc...

Truyện đọc: Em là tia nắng – update – Dương Lan Trúc Linh

168
0
sach hay nen doc

Em là tia nắng

Tác giả: Dương Lan Trúc Linh

Câu truyện về cô tiểu thư Lệ Dương giàu có và xinh đẹp bỗng chốc gặp tai họa lớn, những người yêu thương lần lượt rời xa, không tiền bạc, không quyền thế, không lối thoát. Cô sẽ làm gì để thích nghi với cuộc sống hiện thực trước mắt? Rơi vào hoàn cảnh trớ trêu, cô được một người con trai bao bọc, những tình huống giở khóc dở cười và một tình cảm hoàn toàn tự nhiên đã nảy nở….

Truyện Đọc: Em là tia năng Chương I

Nắng tháng năm ở một nước nhiệt đới như Việt Nam thật không dễ chịu chút nào, ông trời dường như muốn trút hết cả những nỗi bực dọc của bản thân xuống hạ giới, nên chẳng đoái hoài tới con người đang kẹt cứng giữa khói bụi và còi xe inh ỏi vẫn kiên trì tranh nhau từng xăng ti mét một. Vỉa hè nhanh chóng được trưng dụng, dòng xe lũ lượt trèo lên phần đường cho người đi bộ, rú ga và chạy đi sung sướng. Thế đấy, đường rất rộng, nhưng lòng người hẹp, chẳng lạ gì mà tắc đường hàng giờ đồng hồ.

 

  Dương không phải là người có thể kiên trì lâu tới như vậy, cô đặt tờ 100k ngay ngắn lên ghế rồi mở cửa xuống xe trước ánh mắt ngạc nhiên của anh tài xế taxi.

 

 Nắng rọi thẳng xuống cái đầu trần của cô bắt đầu sưởi làn da mỏng manh vốn đã quen với điều hòa nhiệt độ, lớp masscara được chải chuốt kĩ lưỡng khô và cong lên như mắt mèo, mồ hôi chảy dài hai bên má. Dương nhấn nút gọi một lần nữa, nhưng vẫn là giọng nữ thanh thanh vang lên “ thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”, cô bực tức ném điện thoại vào cặp, rồi kéo qua đầu, cố gắng núp vào bóng mát mình vừa tạo ra. Hơi nóng dường như làm cơn tức giận trong người cô thừa cơ phát hỏa, bước chân của Dương nện thật mạnh xuống lòng đường như thể đó là cách trút giận duy nhất của cô nàng.

 

  Dương đã quen với hình ảnh chú Thanh- người quản gia lâu năm của gia đình luôn đứng đợi cô tan trường dù trời mưa hay nắng, từ khi cô còn là một cô bé tóc buộc túm hai bên đi nhà trẻ tới bây giờ khi cô đã là sinh viên năm nhất. Chú Thanh ngoài sáu mươi, không vợ không con, giúp việc cho gia đình cô từ ngày ông nội còn sống, rồi tới cha cô. Chú có chiếc nốt ruồi rất to ở cằm, một chiếc râu quăn quăn vô duyên mọc ra từ đó. Khi chú ta xúc động cọng râu rung lên từng hồi trông rất buồn cười. Mấy lần lừa lừa lúc chú ngủ trưa, Dương lén cắt phăng cọng râu ấy. Lúc biết bảo bối đã bị mất, chú làm ầm lên, nhưng chỉ biết đứng dậm chân khó chịu nhìn Dương đang cười ngặt nghẽo. Mấy hôm sau thì chú ta lăn ra ốm, chẳng thuốc thang gì, vài tuần râu mọc lại khỏe lại.

 Chú Thanh có tất cả những thói quen kì quặc của một người đàn ông độc thân lỡ lứa, nhưng trong công việc, chú rất chỉn chu. Việc nào ba giao chú cũng làm tốt, bao gồm cả đưa đón Dương, hay giả bộ là một người cha đạo mạo khi đi họp phụ huynh cho cô.

 Nhưng hôm nay, Dương cố gắng nghển cổ dáo dác tìm cái bóng cao gầy quen thuộc của chú mà không thấy. Cô chống tay lên hông, mặt đã bắt đầu đỏ gay vì khó chịu. Mấy đứa bạn đầu xanh đỏ bào đưa Dương về, nhưng cô khoát tay từ chối, việc này không phải là không có lợi cho cô, thậm chí là bản thân càng thảm hại càng tốt. Khi nào về, cô sẽ không la lối om sòm như mọi khi mà sẽ tỏ vẻ thật mệt mỏi, thật khó chịu khiến chú Thanh không ngừng ăn năn, hối lỗi. Tất nhiên, chú sẽ nói “con có khó chịu gì thì cứ nói với chú, chú sẽ làm tất tần tật”, và điều kiện trao đổi là chú sẽ phải im lặng với ba về việc cô bị đình chỉ thi mấy học phần. Dương đắc chí cười thầm, tự thấy mình thông minh tuyệt đỉnh.

 Nhưng khôn ngoan chẳng lại với trời, nửa tiếng trôi qua mà chú Thanh vẫn lặn không sủi tăm, từ trạng thái hưng phấn hí hửng chuyển thành bực tức cục bộ. Kết quả, Dương đành bắt taxi, sau đó là guốc bộ về nhà giữa trời nắng như thiêu đốt, cô nàng hậm hực nghĩ đủ cách để bắt tội chú quản gia.

 Thực ra nhà Dương không cách xa trường là bao nhưng cô nàng đỏng đảnh có bao giờ phải đi bộ, bước chân lên xe hơi là được đưa tận cổng trường. Sau một hồi luyện cơ, căn biệt thự màu trắng tinh khôi cũng hiện ra trước mắt, màu xanh  từ khu vườn hoa bách hợp đương lớn làm cái nắng như dịu lại. Dương lấy lại phong thái của mình, ngẩng cao đầu, bấm chuông inh ỏi. Chị Di, cũng là một người giúp việc trong gia đình lật đật chạy ra, tay vẫn cầm mấy cọng rau cải.

–                       Cô Dương, sao bây giờ cô mới về. Có chuyện không hay xảy ra ồi.

 Chị Di là người dân tộc thiểu số trên Tây Bắc được cha cưu mang từ nhỏ. Bình thường thì chị nói tiếng phổ thông chuẩn nhưng hễ gấp gáp lại không phát âm được chữ “r”.

– Chú Thanh đâu? Chú ấy không đón em, báo hại em đi bộ giữa trời nắng, mệt chết đi được.

 Dương vứt cặp trên sô pha, vào bếp lục lọi tìm đồ uống. Chị Di vẫn lẽo đẽo theo sau, giọng nói càng ngày càng líu nghíu.

–  Ông chủ bị…bị…ngất ồi, cô mau vào…vào viện đi.

–    Sặc, sao chị không nói sớm, ba nằm ở viện nào?

 

Giữa trưa, trời càng oi bức

           Hành lang bệnh viện chật cứng người qua lại, mùi thuốc sát trùng, tiếng rên la, khóc lóc khiến không khí như cứng lại, ngột ngạt. Dương bịt mũi, len qua đám người nhốn nháo, nhằm thẳng khu phòng bệnh vip mà chạy chị Di hớt hải theo sau, cố gắng giữ chặt cặp lồng cháo trong tay.

 Chạy tới căn phòng đầu ban công, Dương đã thấy mấy người trong công ty ba đứng lố nhố, gương mặt căng thẳng, trong số đó có cả chú Vĩ, chú ruột của Dương.

– Cháu tới rồi hả?

–  Vâng ạ, ba cháu thế nào rồi ạ?

 Dương thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Chú Vĩ nắm lấy tay cô, giọng dịu dàng:

– Ba cháu làm việc quá sức, bị suy nhược thôi, cháu đừng lo

      –  Cháu vào thăm ba nhé.

–   Uhm, vào đi.

 Chú Thanh đứng lặng thinh hướng đôi mắt đục về phía cửa sổ, chú cười nhỏ nhẹ với Dương, những nếp nhăn trên trán xô vào nhau, lớp da trên mặt trùng xuống, thâm lại.

 Cô tiến lại gần giường, chăm chú nhìn gương mặt hao gầy tái xanh của ba, hơi thở đều đặn cùng với tiếng bíp bíp của máy trợ tim khiến căn phòng tĩnh mịch thêm phần lạnh lẽo. Cơ thể vốn đã gầy của ba giờ lọt thỏm trong bộ quần áo bệnh nhân. Ngón tay cô khẽ chạm vào bàn tay gân guốc cắm đầy dây nhợ loằng ngoằng của ba, miết đi miết lại trên rãnh giữa hai đường gân hồi lâu.

  Ba vẫn thiêm thiếp ngủ, dường như không biết tới sự tồn tại của cô con gái, mi mắt như một tấm màng đục khép hờ. Ngồi hồi lâu mà không biết làm gì, Dương che miệng ngáp dài, giọng uể oải:

–  Cháu đói.

 Nhà ăn bệnh viện giữa trưa nhưng vẫn đông đúc không khác gì trại phát lương thực, Dương ngao ngán nhìn đĩa cơm đủ màu sắc bày ra trước mắt, chua ngọt mặn lẫn lộn vào nhau tỏa mùi hỗn hợp. Chú Thanh ra hiệu cho Dương cầm đũa lên, rồi chú ăn ngon lành, sợi râu quăn quăn ở hàm lại rung rung.

–   Cháu không thể ăn được cái thứ này, kinh quá.

Một vài người quay lại nhìn Dương, họ nhếch mép rồi lắc đầu, một cô tiểu thư thế hệ mới đang chê cơm. Dương mặc kệ, vẫn chỉ dùng đũa khẩy khẩy mấy miếng thịt, mặt xị xuống.

– Tập dần đi cho quen, sau này, chưa chắc đã được ăn những thứ thế này đâu.

–  Không ăn, cháu bảo chị Di về nấu cơm, cháu mà phải ăn những thứ này á?

Chú Thanh đặt đũa xuống thở dài, đôi mắt đục bỗng nghiêm nghị khác thường, chú  hít một hơi dài, chiếc râu không còn rung rung nữa.

–  Chú phải nói với cháu chuyện này, đi ra ngoài kia, còn nữa cháu không ăn thì để nguyên vẹn cho những người ta phát từ thiện, đừng có dùng đũa nghịch như thế.

 Dương chu môi lên định cãi, nhưng nhìn chú Thanh có vẻ khác thường lại thôi. Cô đẩy mạnh ghế, tỏ thái độ khó chịu, vênh váo bước theo chú Thanh.

–  Chú có chuyện gì thì nói nhanh lên, chiều cháu còn phải đi sinh nhật bạn.

–    Hôm nay không có sinh nhật sinh nhẽo gì hết.

 Chú Thanh cứng giọng, khuôn mặt già nua không còn vẻ khúm núm thường thấy, thay vào đó là sự nghiêm túc lẫn tức giận. Dương quay ngoắt lại, nhìn chú bằng ánh mắt đanh đá vốn có, nheo mắt nghiên cứu thái độ đáng ngờ của chú Thanh. Chú ấy nghiêm khắc một cách bất thường.

 -Chú Vĩ nói ba chỉ bị suy nhược thần kinh thôi, nghỉ vài hơi sẽ khỏe lại. Công ty nhiều người như thế, lại có cả chú nữa cháu ở lại làm gì, vướng chân.

– Vĩ với váo cái gì, cha cháu ra nông nỗi này là do ai cháu có biết không? Ông chủ đã qua cơn nguy kịch nhưng tình hình thế nào thì chưa thể biết chắc chắn được.

Sự giận giữ khiến chú Thanh co rúm người lại, mặt đỏ bừng như cua rang, quai hàm bạnh ra như rắn hổ. Dương không còn vênh vênh được nữa, tai cô như ù đi, cơ hồ không thể hiểu được những lời chú Thanh vừa nói. Chú nắm tay kéo Dương đi, chọn một gốc cây thật kín đáo, ít người qua lại chú mới dám thì thầm.

– Chuyện ở công ty chú không biết nhiều nhưng hình như Vĩ đã thâu tóm toàn bộ quyền hành ở đó, ba cháu cũng vì chuyện này mà sốc, bệnh tim tái phát.

–  Nhưng chú Vĩ là em trai bố cháu, làm sao có thể như vậy. Bình thường chú cũng đối tốt với cháu cơ mà.

 Nhớ đến tình cảm mà Chú Vĩ giành cho mình, Dương có phần thắc mắc không hiểu.

–  Có chuyện này cũng là do nợ duyên của ông nội cháu. Vĩ và Cha cháu là hai anh em cùng cha khác mẹ chứ không phải anh em ruột. Một lần đi công tác ở miền núi phía Bắc, ông ấy phải lòng cô gái sơn cước, đàn ông xa vợ khó giữ lòng nhưng đó tuyệt đối không phải yêu đương gì, hậu quả không mong muốn là Vĩ ra đời, khi đó ba cháu cũng bắt đầu đi học. Trái với suy nghĩ của ông, bà nội cháu sẵn sàng đón nhận Vĩ. Hai anh em lớn lên, rất yêu thương nhau, ba cháu là người thông minh, tình cảm Vĩ thì rất nhanh nhẹn, hoạt bát. Cả hai người cá tính trái ngược nhưng rất hòa hợp với nhau. Tuy không biểu lộ ra ngoài, nhưng trong lòng ông nội luôn ưu ái cha cháu hơn, chọn cha cháu là người kế nghiệp. Có lẽ Vĩ đã biết xuất thân của mình từ lâu rồi, chẳng trách nó bất chấp tất cả để giành lấy công ty. Cha cháu đâu có ngờ được, dù sao hai người cũng là máu mủ tình thâm.

 Chú Thanh ngừng lại hồi lâu, Dương cảm thấy có một lớp sương mù đang phủ che não bộ, cô hoang mang thực sự. Một gia đình tưởng chừng bền vững và danh giá như nhà cô lại chứa bên trong u nhọt ghê gớm tới vậy, nó ăn mòn tình cảm giữa những người thân thuộc, cắt đứt sợi dây ràng buộc máu thịt, bây giờ nó chuẩn bị phá ra, xóa tan tất cả.

–  Thế cháu… cháu phải làm sao?

   Dương lắp bắp giọng lạc đi cơ hồ không phải tiếng của mình. Trong phút giây này, người quản gia già bên cạnh trở thành vật cứu tinh duy nhất mà cô có thể bám víu, chứ không phải người cha đang nằm bất động trong căn phòng kia. Có lẽ chú và chị Di là những người gần gũi với cô nhất, đôi lúc cô nghĩ hình như đó mới chính là “cha mẹ” của mình.

–  Chắc Vĩ không phải là người cạn tình cạn nghĩa dồn cha cháu tới đường cùng. Cháu phải học cách chăm sóc ba, chú với chị Di cũng sẽ không ở lại đây nữa.

– Không, hai người không được đi, cháu không cho phép, cháu không muốn

Dương gào lên, đôi mắt chỉ muốn khóc nhưng không khóc được, lần đầu tiên cô cảm thấy bất an và sợ hãi, như một chú chim non chưa hề chuẩn bị cho bài tập bay đầu tiên liền bị người ta quẳng ra biển. Đặt bàn tay thô ráp lên tay Dương, chú thở dài:

–  E là chú không thể ở đây nữa, Vĩ đã thay toàn bộ gia nhân trong nhà rồi, tháng lương cuối chú đã nhận, chú sẽ đưa chị Di về quê, ở đó chú còn một mảnh đất nho nhỏ.

–   Chú định bỏ của chạy lấy người à? Ba cháu bình thường đối tốt với hai người là vậy, lúc gặp khó khăn ai cũng tháo chạy chỉ biết lo cho thân mình.

–  Dương! Cháu bình tĩnh đi, chú biết cha cháu là người đức độ, có ơn với chú, điều đó chú không bao giờ quên. Nhưng sự hiện diện của ba cháu, của chú đều là chứng nhân cho xuất thân của Vĩ. Nó muốn tẩy trắng thân phận của mình. Chú già rồi việc cũng không thể làm tốt như trước kia nữa, nếu không phải ông chủ có lòng tốt thì đâu có cưu mang thân già này. Bây giờ, sức khỏe của ba cháu dẫu có hồi phục cũng không thể như xưa nữa, chi phí chữa bệnh là một khoản không nhỏ, cháu chỉ có thể nhờ vào sự giúp đỡ của gia đình Vĩ mà thôi.

– Cháu không cần, không cần một xu của nhà đó, họ hại bố cháu ra nông nỗi này còn tình nghĩa gì nữa.

–  Tất cả những gì chú nói đều chỉ là suy đoán của bản thân, chuyện ở công ty chú không hiểu rõ được. Nhưng cháu cũng phải chuẩn bị tinh thần cho những chuyện sắp xảy ra.

Chú Thanh ngừng lại đợi phản ứng của Dương, nhưng cô dường như không nghe thấy, cứ nhìn trân trân vào vạt nắng đang chiếu xiên trước mặt. Cô đang cố gắng thích nghi với những hoàn cảnh mà chú Thanh gợi ra, có lẽ là sẽ rất khó khăn, có lẽ là sẽ rất khổ cực. Nhưng rút cuộc thì nỗi đau đó vuông hay tròn, mặn hay đắng, có giống cảm giác như khi bị người khác cướp mất đồ của mình hay không? Hay còn kinh khủng hơn thế nữa? Biết là bất hạnh sẽ ập xuống bất cứ lúc nào mà không thể lường trước những đớn đau chẳng phải là bi đát lắm hay sao?

 Một tiểu thư sống trong nhung lụa, chưa từng biết tới đắng cay khổ cực ở đời, không suy nghĩ quá lâu về viễn cảnh u ám mà người quản gia già vẽ ra. Những hứng thú hiện tại của tuổi trẻ phần nào xoa dịu nỗi hoang mang thoáng chốc lại hiện hiện trong lòng.

 Đã quá nửa chiều, nắng không còn gay gắt nữa nhưng không khí bệnh viện đặc quánh mùi thuốc, mùi người khiến Dương ngạt thở. Điện thoại cô réo liên tục, vẫn là những đứa bạn thân thiết từ ngày cấp 3, Dương bước ra ban công len lén nghe điện thoại tránh cái nhìn săm soi của chị Di.

–                       Tao không đi được, ông già bị bệnh đang nằm viện.

        Dương than thở, mong muốn sẽ nhận được câu an ủi từ bạn, nhưng giữa tiếng nhạc chát chúa, chỉ là những âm thanh khản đặc vì thuốc lá.

–          Nhà mày có thiếu người đâu. Thôi đến đây đi, Lâm đang ngóng mày lắm này… mười lăm phút nữa, vẫn chỗ cũ nhé.

Đảo mắt một nhìn quanh, Chú Thanh đã về qua nhà, trước khi đi còn dặn chị Di trông coi Dương thật cẩn thận. Đôi mắt hơi xếch của chị cứ chốc chốc lại nhìn Dương từ đầu tới chân kiểm tra xem có mất mát nào không, chị cặm cụi hà hơi lau đi lau lại chiếc gương góc tường rồi nhìn ngắm khuôn mặt bé choắt của mình.

– Cô Dương, cô nhìn xem  có phải kẻ lông mày thế này mới đẹp không?

Nhìn đường lông mày nhỏ tí như một đường chỉ được kẻ dài tới thái dương, cô bật cười, gương mặt vẫn còn đượm nét tươi vui.

– Trời ơi, nhìn như bà hề ấy, buồn cười quá.

– Chị tự kẻ đấy, cô chỉ biết chê người khác thôi. Cô xinh lắm đấy.

 Chị Di dẩu môi, tiếp tục ngắm nghía.

– Dạo này thấy chị lạ lắm, có phải yêu rồi không?

       Mặt chị Di đỏ lựng, cười lỏn lẻn, nắm lấy tay Dương.

– Cô Dương xem chị Di mặc váy cưới thì sẽ thế nào?

– Còn thế nào nữa, hẳn là xinh đẹp tuyệt trần rồi. Nhưng chú rể là ai mới được chứ.

 Dương quấn quấn mấy lọn tóc, đôi mắt hấp háy những ngôi sao nhỏ, những nỗi lo lắng vừa hiện hình trong đầu bỗng chốc bị xóa tan, không lưu lại vết tích nào.

– Chú Thanh.

–    Aaaaaaa, chú Thanh, chú Thanh á? Hai người…có thể lấy nhau ư?

Lúc này, Dương chợt nhớ ra chú Thanh đã nói sẽ đưa chị Di về quê sống, chính là ám chỉ họ sẽ cưới nhau. Trong sự ngạc nhiên vô cùng, cô bắt đầu cảm thấy tức giận.

–  A, hay quá nhỉ, trong lúc tôi và ba đang rơi vào cảnh này thì hai người lại cao chạy xa bay, đám cưới cơ đấy, sẽ cưới nhau cơ đấy.

Gương mặt chị Di xám lại, đôi mắt xếch nhướng lên chực khóc:

–  Cô Dương, cô nói thế à? Cô thật là…

 Điệu bộ chị Di rất đáng thương, nhưng không vì thế mà Dương buông tha cho chị:

 – Tôi cứ nói thế đấy, chị với chú Thanh cùng một guộc với nhau. Muốn thì đi luôn bây giờ đi, mặc kệ tôi chết rũ ở trong căn nhà rộng hoác đó cũng được.

 Dương có cảm giác như mình bị chính những người yêu thương tin tưởng nhất phản bội bỏ rơi. Cô quay cuồng trong nỗi sợ hãi và hụt hẫng đó như một con thú non bị thương. Cô sẽ phá họ, phá cái đám cưới không nên diễn ra đó, họ không thể đi khi bản thân cô còn muốn níu giữ.

 Căn phòng chỉ còn tiếng khóc thút thít của chị Di, Dương nhìn chị hằn học. Phải rồi, chị thực sự rất đáng ghét, cái mắt xếch, giọng nói ngọng chứ “r”, đều khiến Dương thấy bực tức. Chị đã chăm sóc Dương từ nhỏ tới lớn, vậy mà chị sẵn sàng bỏ đi với người ba thứ hai của cô, như thế là chị có lỗi với cô, có lỗi với ba cô, có lỗi với cả gia đình này. Thế mà chị còn khóc lóc như Dương mới là người đáng trách, ôi chao, chỉ muốn cấu xé chị cho hả giận!

 Có tiếng rên khe khẽ trên giường, chị Di gạt nước mắt rối rít:

–     Cô Dương, ông chủ tỉnh ồi, tỉnh ồi.

       Dương chạy lại giường, lay lay cánh tay ba:

–    Ba ơi…

 Gương mặt ông Phan thoáng một nụ cười mệt mỏi, đôi mắt hé mở nhưng vô hồn và trống rỗng, ông đưa bàn tay không bị cắm ống truyền vuốt nhẹ mà Dương.

–  Lệ Bình, là em đấy ư?

 Dương hốt hoảng quay về phía chị Di, chị cũng ngạc nhiên không kém.

–  Không phải, ba ơi! Là con, Lệ Dương mà. Ba có nhận ra con không?

   …..

 Ông Phan gật gật đầu, nói trong hơi thở đứt quãng:

–  Uhm, Lệ Dương, ba không sao, con vẫn đi học đều đặn chứ? Ở nhà có chuyện gì xảy ra không?

Dương bối dối nghèn nghẹn ở cổ, định nói thật nhưng lại nghĩ vì sức khỏe của ba không tốt, có lẽ không nên làm ba xúc động mạnh thì hơn.

–   Tất nhiên là không ạ, con vẫn đi học đều, mọi thứ rất ổn.

Bất giác cô sờ lên mũi, có lẽ nó đã dài ra so với học phổ thông vài xăng ti mét cũng nên. Nhưng chị Di vốn mau mồm mau miệng, bất ngờ phản bác:

–   Cô ấy không chịu đi học ông chủ ạ, đội mưa đội gió a (ra) giữa đường hò hét với mấy thằng đầu xanh mặt đỏ, con trai người ta mê bóng đã không sao, đằng này cô là con gái cũng thi nhau nhảy nhót tưng bừng. Cô Dương còn làm vỡ chiếc bình pha lê của ông chủ mua cho cháu bên Ô xít trây lia (Austraulia), thế mà cô ấy còn bảo tại con mèo mun nghịch ngợm.

Dương nghiến răng kéo chỏm tóc đuôi sam của chị Dị, vội vàng nói với ba:

–  Ba không được nghe những lời chị Di nói. Còn chị nữa, em sẽ cho chú Thanh biết chị viết thư tình cho anh công nhân khu xây dựng thế nào, không, phải cho cả thế giới này biết thư tình của chị Di.

Đôi mắt xếch của chị Di bắt đầu long lên, gò má tàn nhang ửng đỏ như trái dâu tây. Chị len lén nhìn ông chủ, ông Phan vẫn mỉm cười phúc hậu, không hề giận giữ.

–  Lời chị Di nói hẳn là đúng rồi, hâm mộ bóng đá không xấu nhưng bỏ học để đi xem thì không được, hừm, có lẽ cũng nên có một vài ngoại lệ.

 Dương túm túm lọn tóc trước ngực vênh mặt lên với chị Di nguýt dài, như đứa trẻ cảm thấy an toàn khi được người cha bênh vực.

 Ba không phải là một người cha lí tưởng trong mắt Dương, hầu như ông Phan giành hết thời gian và tâm sức của mình cho công việc. Ngày còn nhỏ, cô cảm thấy rất buồn vì điều này nhưng càng lớn cô càng ngụy tạo cho mình một vỏ bọc dầy dạn. Những thú vui cùng bạn bè, những chuyện hay ho ở lớp đã chiếm hết niềm hứng thú của cô, lỗ hổng tình cảm gia đình lâu cũng đầy mạng nhện, cô không còn tha thiết để ý tới nữa. Nhưng không phải vì vậy mà Dương không yêu ba, cô chỉ nghĩ rằng, tình yêu thương giữa những người thân rất khó thể hiện và cũng không  cần thiết phải nói, đó là tình cảm vô điều kiện mà.

  Ông Phan đã có thể ngồi dậy được và ăn ít cháo chị Di nấu, phần nào lấy lại được thần sắc bình thường. Chú Thanh lúc nào cũng túc trực bên giường bệnh của ba, hai người đàn ông nói những chuyện Dương không hiểu được. Cô hết ngó nghiêng chiếc máy trợ tim bên cạnh lại ngắm ngía vườn hoa bên cửa sổ, chân tay tù túng, cuối cùng cũng dám mở miệng.

–   Ba ơi, hôm nay là sinh nhật cái Vy. Con bé học cùng với con lớp mầm lớp lá ấy, con đi được chứ?

–   Uhm, mấy giờ về? Chú Thanh sẽ đưa con đi

–   Không, không ba ơi, con sẽ tự đi, con hứa sẽ về sớm. Con đi đây.

       Phố xá đã lên đèn, gió hây hẩy thổi về khiến không khí loãng ra chút ít xua tan phần nào hơi nóng từ cái nắng gay gắt ban trưa. Dương về qua nhà chuẩn bị, cô chọn cho mình chiếc váy quây ngực đỏ rực, eo váy được cắt cúp khéo léo tôn kên vẻ duyên dáng yêu kiều.Một chút son môi đỏ, một đôi bông tai ngọc bích cùng tông với chiếc ví xanh nạm đá, trông cô như một minh tinh xinh đẹp tuyệt trần. Cô nhìn ngắm mình trong gương và mỉm cười, cuộc sống tươi đẹp vẫn tồn tại, mọi thứ lại về đúng vị trí của mình.

Truyện Đọc: Em là tia năng Chương II

Lâm lịch lãm cầm một gói quà được gói giấy màu hồng nhạt xinh xắn đứng đợi cô, đôi mắt dài đa tình nhưng cuốn hút, anh ta có thể khiến bất cứ đứa con gái nào đổ liêu xiêu.  Lâm có tướng mạo ưu nhìn, thân hình cao lớn, gu thời trang tinh tế và sang trọng. Một cô bé mới lớn như Dương, hoàn toàn bị chinh phục bởi sự ga lăng của chàng trai trưởng thành, nhưng vì một chút kiêu hãnh bản thân cô vẫn chưa gật đầu đồng ý.

     Bar Queen không giống những bar thường thấy khác, nó nằm khuất nẻo ở ngoại thành, bỏ xa những nhộn nhạo nơi đô thành địa điểm này rất thích hợp với những đại gia lắm tiền rửng mỡ thích đổi vị. Tất nhiên vẻ ngoài không thể đánh giá hết những tiện nghi bên trong, nó vẫn mang phong thái của bar đẳng cấp, khiến những tay chơi không ngần ngại mà vung tiền.

  Bạn bè của Dương đã tụ tập đông đủ, vừa thấy Dương và Lâm, bọn nó đã rú lên phấn khích:

 – Hoàng tiểu thư tới rồi, mau mau mở rượu đi, cắt bánh đi.

 Dương huýt sao giơ hai tay lên vẫy vẫy. Cô gạt mái tóc xoăn sang một bên vai, gương mặt toát lên vẻ quyến rũ ngọt ngào. Cô đưa món quà Lâm đã chuẩn bị cho chủ nhân buổi tiệc, không quên tặng thêm một lời khen về chiếc váy màu ánh kim của bạn. Mặc dù, Dương biết mình mới là người rực rỡ nhất đêm nay.

–         Bố em thế nào rồi?

Lâm ngồi xuống bên cạnh cô, mùi nước hoa nhẹ nhàng thoang thoảng khiến Dương chợt bồi hồi.

–         Khá hơn rồi, nhưng vẫn chưa được xuất viện.

Đôi bàn tay Lâm phủ lên tay cô, như là một cách biểu lộ lòng thương cảm nhưng mắt Dương bất chợt tối lại khi nhìn thấy một người.

 Trong đám bạn đang ngồi cười đùa ầm ĩ, Dương phát hiện ra còn có Vân- con gái đầu của chú Vĩ. Dương vốn không ưu gì nó bởi nó hay tự ý lấy đồ của người khác dùng mà không xin phép. Vân cũng nhìn lại cô, cười nửa miệng:

–  Chị vẫn còn ở đây à? Mau mau về nhà mà dọn đồ đạc rồi cuốn xéo đi.

Dương châm một điếu thuốc rít một hơi dài, lắc lắc ly XO trong tay, vẽ lên một nụ cười nhạt nhẽo:

–   Đừng rỗi hơi chọc ngoáy người khác, đi chơi với lũ bạn của mày đi.

–   Ái chà, còn to mồm thế cơ à, để xem ông bố chị không còn tiền thì chị lên mặt được với ai. Khéo lúc đó lại đến nhà tôi xin ăn cũng nên.

 

Dương không cười nữa, đôi mắt long lanh hằn lên những tia nhìn tức giận. Nhưng cô không muốn gây sự ở đây, ở trong sinh nhật của bạn mình. Thấy Dương không nói gì, Vân được đà, tiếp tục mỉa mai, giọng ngoa ngoắt.

 – Chị sợ rồi hả? Cũng phải thôi, sắp bị đá ra đường rồi, tiền không có, quyền cũng không. Không biết chị mặc chiếc váy đẹp đẽ này ra đường ăn xin thì sẽ thế nào nhỉ?

  – Mày nói gì? Nói lại coi

 Dương gằn giọng nhìn Vân, gương mặt vút lưỡi cày của cô ta không có vẻ sợ hãi, hai mắt với tỉ lệ lòng trắng chiếm nhiều hơn trợn lên nhìn Dương trả đũa.

–  Tao nói là sớm muộn gì mày cũng phải ra đường ăn xin thôi, là ăn xin đấy. Ha ha!

“Bốp”

 Dương dồn cơn tức giận của mình xuống cánh tay, vung mạnh nhằm thẳng vào cái miệng đang cười ha hả kia. Cái tát đủ mạnh để Vân ngã sóng soài ra đất, trên má hằn đỏ năm đầu ngón tay. Mấy đứa bạn đi theo Vân định xông vào Dương nhưng thấy lực lượng bên kia đông đảo bèn lùi lại.

–         Nếu mày còn ăn nói xóc óc nữa thì tao không để yên đâu, biết chưa?

 Vân lóp ngóp trong đống váy áo, miệng chửi rủa tùm lum nhưng không dám cuồng ngôn nữa, hậm hực bước ra cửa không quên ném lại một câu :

–         Rồi mày sẽ phải hối hận. Tao chắc đấy.

Buổi tiệc vẫn tiếp tục diễn ra nhưng không còn sôi động như trước nữa. Dương vẫn trầm lặng bên ly Chivas trước sự ngạc nhiên khó hiểu của mọi người. Cô uống hết ly này tới ly khác mặc cho Lâm ngăn cản, nhưng cô không say, phần vì tửu lượng chẳng kém đứa con trai nào, phần vì vẫn làm chủ được bản thân mình.

 Quá nửa đêm,tiệc chưa tàn nhưng tâm trạng của cô có vẻ tồi tệ hơn, những lời nói của chú Thanh như chiếc kim nhọn đung đưa bên tay, thỉnh thoảng lại chích và đầu cô đau buốt. Dương với chiếc áo trên móc đứng dậy:

–  Hôm nay tao có việc về sớm, không đi với tụi mày được, cứ vui chơi hết mình nhé.

–  Kìa, sao lại phá thế? Bây giờ về có khác nào không đi.

 Đứa con gái có miếng dán môi như bột phủ bánh kém chán nản nhìn Dương. Cô khoát tay tỏ thái độ quyết tâm, dù Lâm đã kéo tay cô lại:

–   Ở lại một lúc nữa anh đưa em về.

–    Không, em đi một mình, không cần ai đưa cả.

 

 

Hà Nội về đêm đẹp lung linh và rực rỡ, Dương chạy xe vòng qua đường Điện Biên Phủ, ngắm những đọt hoa sữa xanh tươi, hà hít hơi sương mát lạnh. Bên vệ đường, những quán ăn đêm lác đác người qua lại, cạnh nồi cháo thơm lừng đang nghi ngút khói cô bé đợi mẹ gối tay lên bàn ngủ ngon lành. Dương ngân nga vài câu hát không rõ lời, tự thấy đời sao mà dễ thương tới thế, tất cả những lời dặn dò của chú Thanh bỗng tan vào đêm như làn khói, tâm trạng khó chịu từ quán bar cũng nhanh chóng tiêu tan. Tuổi hai mươi là thế, một chiếc là chao nghiêng giữa thu cũng có thể khiến tâm hồn ảo não, nhưng nỗi buồn đó không bám rễ sâu trong lòng, sau những giọt nước mắt vội vàng, nụ cười lại có thể bừng lên đầy vô cùng mạnh mẽ và ngọt ngào.

 Đang mơ màng tận hưởng không khí mát lạnh của đêm, bỗng một tiếng “kít” khô khốc vang kèm theo đó là tiếng hét thất thanh của một thằng con trai. Duơng cảm thấy xe bị vướng vào một vật gì đó và nó đang kéo cô gần hơn với mặt đường.

 “Aaaaaaaa…”. “Huỵch”

Đôi chân trần của Dương bị kéo lê dưới đường tạo thành một vết xước dài từ đầu gối tới bắp chân,máu bắt đầu rỉ ra từ vết xước đó.

–    Rẽ trái mà không xi nhan à? Ít ra cũng ngoái đầu lại xem có người nào không chứ.

“Hung thủ” quắc mắt nhìn Dương,  cố gắng lôi con ngựa sắt rỉ sét ra khỏi chiếc xe tay ga mới cóng. Dương nén cơn đau, vén váy sang bên chân không bị thương, dợm đứng dậy, miệng cong cớn.

–  Thay vì đợi người khác ngoái đầu nhìn lại, cậu không biết rướn mắt lên mà nhìn về đằng trước à?

–  Sai rõ ràng còn lắm mồm, thật là xui xẻo.

 Đó là một thằng con trai đen nhẻm, cao gầy lêu nghêu, hắn đội chiếc mũ phớt màu ghi lụp xụp nên Dương không nhìn thấy rõ mặt. Cô nghiến răng, chỉ xuống vết thương của mình:

–   Nhìn đi, gặp phải loại người như cậu tôi mới xui xẻo, định thế nào hả?

– Nếu không đi đứng cẩn thận, tôi e lần sau sẽ không chỉ có vết xước ấy đâu.

Hắn sốc lại ba lô rồi dắt xe đi, không hề tỏ vẻ ăn năn hay hối hận. Nhưng Dương đâu có phải là người dễ bắt nạt như vậy, cô túm lấy ghi đông xe, đứng chắn trước mặt.

–  Định chạy à? Xin lỗi một câu may ra tôi còn bỏ qua cho.

–   Thứ nhất cô là người sai, thứ hai tôi đi chứ không chạy.

Dương thầm nhủ với bản thân là phải tuyệt đối giữ bình tĩnh, nén cơn giận lại, việc động thủ với một thằng con trai cao ngót mét tám là không hề thông minh chút nào. Nhưng bản thân là một cô gái vô cùng xinh đẹp, cô đủ tự tin để khẳng định rằng đàn ông từ 80 tuổi trở xuống có ai mà không bị bờ vai trần nõn nà của cô thu hút, nhưng hắn là thằng con trai đầu tiên không thèm liếc mắt nhìn xiên lấy một cái, có chăng giới tính hắn không thể xác định?

Từ thái độ ghê gớm, cô nở một nụ cười xảo quyệt, ghé sát vào gương mặt đang lúi húi chỉnh lại cái vành xe, bờ vai cô vô tình chạm nhẹ vào vai hắn. Hành động của Dương rất khiêu khích, với mục đích hoàn toàn rõ ràng. Có lẽ hắn cũng cảm nhận được điều đó nguy hiểm bèn quay người lại hỏi:

–  Cô dùng nước hoa gì vậy?

–  Có nói chắc gì anh đã biết?- Dương cười đắc thắng.

–   Trong nước mình có bán không? – Hắn tỉnh rụi

–  Ồ, tất nhiên là không, đó là hàng xách tay. – Dương vuốt vuốt cổ tay mình.

–  Tiếc nhỉ, đang định nhờ cô mua giùm một lọ, nhà dạo này hơi nhiều muỗi… À, còn điều này nữa, đừng có dại dột khiêu khích một thằng đàn ông trong bất kì hoàn cảnh nào, người thiệt thân sẽ chỉ là cô thôi. – Hắn thong thả bước đi.

 Phản ứng của hắn đã phá tan chút kiêu hãnh cuối cùng của Dương, từng miếng, từng miếng rơi vỡ loảng xoảng trong sự tự tôn của cô. Dương tức tới nỗi mặt mày tái mét, hai mắt hoa lên, cô giậm chân xuống mặt đường, chỉ hận một nỗi không thể nhét tất cả những xấu xa vào cái miệng ngoa ngoắt của hắn.

Lửa hận trong lòng đã thiêu rụi hoàn toàn tâm hồn đang phiêu lưu tiên cảnh, cô phóng xe một mạch về nhà, vết thương dưới bắp chân dù đau tới mấy cũng chỉ cần bôi thuốc mấy hôm là khỏi nhưng sự tổn thương lòng thì dễ gì mà chữa lành được, nhất là khi đó là lòng kiêu hãnh của một cô gái xinh đẹp.

 1h sáng, có lẽ chị Di đã ngủ, căn nhà tối om như dưới lòng đất, Dương vứt đôi cao gót ở xó cửa và bước chân trần vào nhà. Mùi lạnh lẽo của không gian quá rộng lớn khiến Dương nôn nao, ngôi nhà âm u như bị bỏ hoang lâu ngày.

 Tiếng động trên tầng hai làm Dương giật mình, hình như là tiếng rơi vỡ của một vật bằng sành sứ. Sau vụ làm vỡ chiếc bình hoa pha lê của chị Di, con mèo mun đã bị Dương cho đi để bịt đầu mối, chị Di cũng không phải là người tiết kiệm tới mức mò mẫn trong bóng tối. Dương bước nhẹ nhàng lên cầu thang tới công tắc điện,và bật đèn.

 Người phụ nữ có thân hình to lớn, khuôn mặt phì nộn những mỡ thảng thốt nhìn Dương, luống cuống thu dọn chiếc cốc vỡ vụn.

–   Thím Trinh, thím đang làm gì thế?

–   À, ờ… Thím về lấy ít đồ cho ba cháu.

–   Thím lấy gì sao không bảo chị Di tìm mà phải mò mẫn thế, không thì bảo cháu mang vào là được.

 Thím Trinh cười giả lả, hai mắt bé tí xíu liếc qua liếc lại, thái độ thân thiện bất ngờ.

–   Di mệt cả ngày rồi còn làm tội nó nữa, với lại nhà này ngày xưa chú thím cũng ở đây, ngóc ngách nào cũng rõ. Thôi muộn rồi, cháu nghỉ ngơi đi, thím vào viện với ba cháu.

Nói rồi thìm Trinh vội vàng đi ra cửa, thân hình to béo gần như lấp đầy khoảng trống của hành lang.

–    Thím Trinh!

–    Gì…gì thế?

–  Cái này có phải của thím không?

        Dương chỉ vào tờ giấy cũ kĩ nằm khép nép trong góc tường.

       Người đàn bà vội vàng vồ lấy rồi cắm đầu đi, không nói thêm một lời nào nữa.

 Phòng Dương ở tầng ba, có ban công hướng ra hồ Tây lộng gió. Bên cạnh là phòng chị Di.

–   Chị Di, chị Di, mở cửa mau.

–   Trời ơi cô Dương, cô lượn còn hơn cá cảnh ý.

–  Chị hồi teen hả? Cho em ngủ cùng nhé.

  Dương leo tót lên giường chị, cười tít. Chị Di cũng vội vàng yên vị, tiếp tục giấc mơ của mình. Từ phòng chị Di có thể nhìn thấy một góc trời đêm lung linh huyền bí, Dương vòng tay ôm eo chị, áp mặt vào tấm lưng mềm, hít hà mùi xà phòng quen thuộc. Chị đã bên cô suốt những năm tháng ấu thơ, hình ảnh chị gắn liền với kỉ niệm buồn vui trong cuộc sống. Ngót bốn mươi tuổi, chị không khác một cô gái 15. Vẫn giận dỗi khi Dương chê bai hay không nghe lời, nhiều khi Dương nghĩ, nỗi sợ hãi lớn nhất của người phụ nữ là thời gian nhưng chị Di dường như miễn nhiễm với điều đó, tuy khuôn mặt đã hằn những vết nhăn nhưng tâm hồn thì không, vẫn đẹp đẽ và tươi vui như thời còn son trẻ.

–  Cô làm cái gì thế để yên cho tôi ngủ chứ.

 Chị Di bực bội đẩy Dương ra, rồi cuộn tròn mình trong tấm chăn mỏng ngủ vùi.

–  Lúc nãy em gặp thím Trinh ở cầu thang, chị có biết bà ta tới đây khi nào không?

Tức thì, chị Di bật dậy ngay:

–  Con mụ ấy vào đây á? Chị ngủ chẳng biết gì cả, mụ ấy vào làm gì?

– Thím ta nói là lấy đồ cho ba, nhưng em chả tin, tự nhiên tử tế đột xuất.

–  Chắc là vẫn ghen tức với nhà cô, chúng nó có dát vàng lên người cũng chẳng được tôn trọng. Ông Vĩ mù mắt mới lấy người như mụ về làm vợ.

Hai chị em huyên thuyên một hồi, Dương kể về vụ chạm trán Vân ở bar Queen, chị Di kể về chú Thanh và ba, rồi chìm dần vào giấc ngủ không mộng mị.

Truyện Đọc: Em là tia năng Chương III

Sáu giờ sáng, nắng chiếu vào ô cửa sổ đánh thức Dương, cô dụi mắt tỉnh dậy, khoác chiếc áo rồi bước xuống nhà. Mùi thức ăn trong bếp thơm phức bay ra, kích thích cơ quan tiêu hoá hoạt động nhốn nháo.

– Thơm quá, chị nấu món gì thế, ngon nhỉ?

Chị Di vội vàng lấy tay che nồi cháo đang nghi ngút khói lắc đầu quầy quậy:

–  Cái này là dành cho ông chủ, cấm cô đụng vào.

Nói rồi chị múc cháo ra một chiếc cặp lồng lớn, lúi húi xếp thìa đũa, khăn lau và một mớ những thứ lỉnh kỉnh vào trong túi.

–   Trời đất, chị tính đi picnic hả?

–    Trong bệnh viện thứ gì cũng đắt, mang đi cho đỡ tốn.

 Dương nheo mắt nhìn chị hỏi:

–   Chị yêu ba em còn hơn cả quý em hay sao ý? Chị là vú nuôi của em đấy nhá, cấm tơ tưởng tới người khác.

–  Ông chủ có ơn sâu nặng với tôi, cả đời này tôi cũng không quên ơn đó. Còn cô là nghiệp chứơng của tôi, có trốn cả đời cũng không thoát được.

–   Vậy thì em không cho chị lấy chú Thanh nữa, hai người phải ở đây với em mãi mãi.

 Tiếng cười đùa trong trẻo vang vọng trong ngôi nhà, nắng hè rực rỡ len lỏi vào góc bếp, gió trong lành từ Hồ Tây thổi nhẹ nhàng quấn quýt lấy chân Dương.

– Cô Dương chân cô làm sao thế kia?

Vết thương nơi bắp chân tạo thành một đường cày nhấp nhô với hàng loạt những bửng đỏ thẫm, cứ nghĩ tới thằng con trai đội mũ lụp xụp đi xe đạp đêm qua Dương lại bốc hỏa.

– Bị ngã, một thằng dở hơi đã đâm phải em.

Chị Di đang vén dở đuôi tóc quay lại nhìn Dương chòng chọc:

– Người ta đâm cô hay cô đâm phải người ta nào?

Dương nhăn mũi lại, cô gái già này càng ngày càng nhiều chuyện.

– Tất nhiên là hắn đụng vào em, chị cứ nhìn vào đây thì biết  Dương tự đắc chỉ vào vết thương – Hắn đã phải xin xỏ em ghê lắm em mới bỏ qua cho đấy.

– Tôi biết “õ” (rõ)  cô từ khi cô còn quấn tã cô Dương ạ, đừng hòng đánh lừa được tôi. Cô chẳng bảo giờ chịu để người khác bắt nạt mà không đòi lại cái gì hơn thế. Cô còn nhớ thằng bé bên cạnh nhà hồi còn ở biệt thự cũ không, nó lấy của cô quả bóng bảy màu và cô đã lập kế hoạch phá cả vườn “au” (rau) nhà nó một cách tàn nhẫn. Chú Thanh đã phải sang xin lỗi, tôi đã mất cả tuần để trông mới vườn “au”, còn cô thì có thừa thời gian để vênh váo. 

Thật là tinh quái, nhưng câu chuyện nói láo của Dương chẳng bao giờ bị ai phát hiện trừ chị Di, mắt chị  tinh như cú và chẳng bao giờ thôi để ý tới từng hành động của Dương. Dương mỉm cười cầu hòa rồi vòng tay qua eo chị Di, nịnh nọt lấy lòng:

– Chỉ chị Di hiểu em thôi, eo chị càng ngày càng thon, trời ơi, lại còn da nữa, con Vân mà thấy hẳn ghen tị lắm đây. Nhưng sự thật là em đã cho thằng đó một bài học nhớ đời, thật luôn.

Chị Di vừa gỡ tay ra vừa mắng yêu Dương:

– Miệng cô như bôi mật vậy, cậu đó đúng là xủi xẻo rồi.

Ánh nắng chan hòa vây quanh hai chị em, khuôn mặt nửa thơ ngây nửa già cỗi của chị Di làm tim Dương ấm áp. Giá như cuộc đời con người lúc nào cũng có những nụ cười như thế thì tốt biết mấy, sẽ chẳng còn đau thương hay nước mắt nữa. Nhưng Dương đâu có biết rằng sau những niềm hạnh phúc sẽ là mất mát và khó khăn, đó là tất yếu ở đời giống như lên dốc thì sẽ phải xuống dốc vậy.

  Cuộc đời của cô thay đổi trong một buổi sáng rực rỡ như vậy, không có sự chuẩn bị, không có những phút giây sợ hãi, tất cả ập đến như một con sóng dữ nhấn chìm tất cả, cuốn trôi tất cả.

   Dương vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác hoảng loạn rơi tự do vào hố đen sâu thẳm khi nhận đựơc điện thoại của chú Thanh, xung quanh lặng ngắt tới nỗi chỉ còn nghe thấy tiếng nắng réo rắt ngoài cửa sổ. Cô bấn loạn nhìn chị Di rồi vội vàng lao đi, những bước chân liêu xiêu như chực ngã.

Bệnh viện thành phố, một buổi sáng giữa hè oi ả.

 Bên cạnh ba, người quản gia già khẽ lau nước mắt, mái tóc bị nhuộm trắng chỉ sau vài đêm không ngủ. Chú Vĩ, thím Trinh, và những đồng nghiệp của ba đều ở đây, nhưng căn phòng u ám và lạnh lẽo như ngục tối.

Dương run rẩy kéo tấm khăn trắng che mặt ba, gương mặt vẫn hằn rõ sự đau đớn, bi ai, đôi mắt vẫn khép hờ như đang mơ một cơn ác mộng. Cô nghẹn ngào gọi tên ba nhưng âm thanh bị buộc chặt trong cổ họng không sao thoát ra được. Bàn tay cô bám chặt trên chiếc giường sắt lạnh, trái tim đang tan dần như viên đá nhỏ đặt giữa nắng hè, đau tới tê tái mà sao vẫn không thể khóc? Trong trái tim mênh mông non nớt của mình, Dương cảm nhận rõ ràng sự khốn khổ của hoàn cảnh, hoàn toàn không biết mình phải làm gì. Cuối cùng cô rệu rã đứng dậy, đôi mắt trống rỗng nhìn chú Thanh.

–   Trước lúc cháu đi, ba còn nói chuyện được với chú. Vậy mà chỉ một đêm thôi…Ba còn chưa nói với cháu một lời nào,nói đi là đi ngay được sao, chú nói xem, có lí nào lại thế?

–   Thôi nào Dương, việc quan trọng bây giờ là phải mai táng cho ba cháu, có chuyện gì thì để sau.

Thím Trinh lên tiếng.

–   Cô Trinh, hậu sự của ông chủ chưa tới lượt cô phải lo

Nói rồi chú Thanh tiến về phía Vĩ, đôi mắt đục đỏ ngầu giận giữ, chú túm chặt cổ áo Vĩ, hằn học:

–  Là mày đúng không? Của nả nhà họ Hoàng mày ăn cũng không ít, thế mà mày vẫn đang tâm dồn anh mình, cháu mình tới đường cùng. Mày tưởng ông chủ không biết những việc khuất tất mày làm sau lưng sao? Ông chủ vẫn tin rằng mày là một đứa có tình người, tiếc thay, ông chủ đã lầm rồi.

Vĩ vỗn rất cao lớn nhưng trước chú Thanh hắn như một con chuột bị bắt quả tang, mặt dúm lại như trái táo khô. Mọi người xung quanh vô cùng ngạc nhiên trước những lời chú Thanh nói, nhưng không dám xì xèo gì. Tuy nhiên thím Trinh vốn là một người đàn bà dữ dằn đanh đá, mụ lao vào chú Thanh, ra sức lôi cánh tay của người quản gia già ra khỏi cổ chồng miệng chửi rủa:

–  Á à, chúng bay đúng là đồ rác rưởi, ăn cơm nhà tao, uống nước nhà tao đã không biết ơn còn quay lại cổ lại cắn chủ.

–    Chúng tôi không dám nhận ơn huệ của thím đâu, lại chết yểu thì khổ. Ở nhà này, chúng tôi chỉ coi ông Phan và cô Dương là chủ thôi.

Chị Di nãy giờ khóc lóc ở góc phòng bỗng đứng dậy bênh vực chú Thanh.

-Lại còn con mắt xếch này nữa à, to gan lớn mật nhỉ, mày dám…mày dám…mày dám…

Thím Trinh túm tóc chị Di, bàn tay to lớn nhịp nhàng giáng xuống đầu, xuống mặt chị. Đau quá, chị vừa khóc vừa la lớn:

–   Thím chẳng tử tế gì đâu…Á á…cô Dương, cứu tôi với.

Căn phòng ồn ào tiếng người nói, tiếng khóc lóc, còn ba vẫn nằm đó, xác thịt đã lạnh, trái tim đã khô nhưng linh hồn đã kịp đi hay vẫn còn lẩn quất đâu đây để phải trông thấy cảnh này. Dương thấy lồng ngực như muốn nổ tung, cô bước lại phía chị Di, đôi mắt như tỏa sương mù, thê lương ảm đạm.

–    Các người cút hết đi cho tôi, cút hết đi.

Nhìn thấy ánh mắt ấy, thím Trinh có đôi chút lúng túng, bèn buông tay, kéo chồng ra khỏi cửa.

 Dương ôm lấy chị Di, bờ vai chị mềm vẫn thoang thoảng mùi xà phòng quen thuộc. Những ngày tháng vô ưu vô lo, thanh thản và đầy đủ dường như sắp kết thúc rồi, biết bao giờ mới lại tìm lại cảm giác yên ả khi nói chuyện cũng ba, biết bao giờ mới lại được chú Thanh chờ đón ở cổng trường. Biết bao giờ lại được bắt nạt chị Di, được ngả đầu vào vai chị, được chị yêu thương như giây phút này? Có lẽ sẽ chẳng bao giờ nữa…Dương thấy đầu óc mình trôi nhẹ trong những kí ức ngày xưa cũ, từng khoảnh khắc được tái hiện như thước phim đen trắng quay chậm…

 …Khi là cô bé con quỳ bên mộ mẹ, vẫn còn chưa ý thức được nỗi mất mát, ngây thơ nhìn gương mặt u buồn của ba…

…Khi nghịch ngợm buộc dải tóc đuôi sam của chị Di vào đuôi con mèo mun…

 … Khi được ba cho đi chơi ở sở thú, khi được chú Thanh đứng đợi ngoài cổng trường.

 Tất cả chỉ còn lại kí ức thôi, thời gian sẽ phủ bụi nó, còn cô, cô sẽ đi về đâu với những gì đang có?

 

 

 

 Rốt cục thì đám tang ông Phan vẫn phải nhờ Vĩ lo liệu.

Dương phủ phục bên linh cữu cha đã qua một đêm, nhìn khung cảnh nhộn nhịp xung quanh không thể không cười chua xót. Người tới dự đám tang lũ lượt kéo nhau vào viếng, trong đó cũng có những nhân vật đình đám trong giới kinh doanh, những quý bà thành đạt, thậm chí mấy cô người mẫu chân dài ăn mặc nửa kín nửa hở cũng được mời tới. Có ai trong số đó là thật lòng xót thương cho ba, tới đây để nhỏ cho ông một giọt nước mắt, hay chỉ coi đây là cơ hội để bắt mối làm ăn, quảng cáo tên tuổi. Cuộc đời ba là một bi kịch, một bi kịch đáng thương mà chính ba cũng không tiên lượng được.

  Những người bạn của cô cũng đến, chúng không khỏi ngạc nhiên khi thấy cô trong bộ dạng mắt thâm quầng, cổ họng khản đặc, tóc tai rối bời. Cô mím môi, cười mệt mỏi, có cảm giác ánh mắt của chúng bạn khác đi. Lâm tới bên Dương, dùng chiếc khăn trắng muốt lau những mồ hôi tấm tấm trên trán cho cô, anh dịu dàng ôm lấy bờ vai gầy run rẩy rồi đặt cằm lên đó, thì thầm mấy câu an ủi.

–  Rồi mọi thứ sẽ qua em à. Vững tin lên.

Hơi ấm từ vòm ngực rắn chắc của Lâm truyền cho Dương niềm an ủi thực sự, cô nghẹn ngào:

–      Em phải làm sao hả anh?

–      Còn có anh đây mà, anh sẽ ở bên em dù có chuyện gì xảy ra.

Lời hứa hẹn của Lâm có một nội lực to lớn, đó là chiếc phao cứu sinh cứu giúp tâm hồn rệu rã và chơi vơi của Dương lúc này.

Hôm đó, trời vẫn nắng dữ dằn, bầu trời xanh thăm thẳm như đại dương, không chút gợn mây đục. Gia đình Vĩ không muốn kéo dài thêm nữa nên tổ chức đưa tang ông Phan nhanh chóng, những quan khác cũng chẳng kiên nhẫn được với thời tiết, đành cáo lỗi gia quyến ra về. Chị Di bước bên cạnh Dương, hết khóc lóc rồi kể lể những việc ông Phan đã giúp đỡ chị, giọng đã khàn khàn nhưng chị vẫn cứ kể lể. Chú Thanh vẫn trầm lặng như thế, gương mặt hốc hác và già sọm hẳn so với mấy hôm trước, sợi râu bàng bạc lặng im thê thảm.

Dương nghĩ, có lẽ bây giờ ba đã gặp được mẹ rồi, hai người lại có thể cùng nhau sống cuộc đời nốt cuộc sống mơ ước trước kia, so với cuộc sống giả tạo, tranh giành nhau trên trần gian thì chết đi có gì không tốt. Chỉ là ai cũng ích kỉ, ai cũng chọn cho mình một nơi an lành rồi quên hết những người xung quanh. Bây giờ ba cũng đi, chị Di, Chú Thanh cũng không còn bên cô nữa thì cô biết phải làm sao trong ngày mai, ngày kia và những ngày kế tiếp nữa.

Truyện Đọc: Em là tia năng Chương IV

Sau đám tang của cha, Dương và mọi người dọn về ngôi nhà của vợ chồng Vĩ.
Một buổi sáng thứ sáu, khi Dương và chị Di đang chuẩn bị cơm cúng cho ba thì cán bộ ngân hàng
nơi ba đã từng vay vốn ập tới nhà, đem đống giấy tờ có chữ kí của ba ra và thông báo khoản nợ
mấy chục tỉ của công ty ba đã quá hạn trả khá lâu, và ngôi nhà Dương đang ở, là vật thế chấp nên
ngân hàng sẽ tiến hành thanh lí, yêu cầu trong một tháng Dương và mọi người phải chuyển nhà
đi. Chú Thanh vội vàng thanh minh, công ty của ba lớn như vậy, không bao giờ có chuyện phải
lấy nhà cá nhân của tổng giám đốc ra thế chấp, nhưng cả giấy chứng nhận quyền sử dụng đất họ
cũng nắm trong tay, giấy trắng mực đen không thể chối cãi được

Thế là ngôi nhà gắn bó với cô suốt những năm ấu thơ cũng bị người ta giật mất, chị Di khóc lóc,
chú Thanh ưu tư, Dương trốn mình trong góc phòng, ngắm mãi bức ảnh của mẹ đã ố vàng, nước
mắt đặc quánh như keo không rơi xuống nữa.
Những bữa cơm với gia đình chú Vĩ tương tự hoạt cảnh của mấy phim câm của đầu thế kỉ trước.
Dương chậm rãi nhai cơm, không hẳn là nhìn vào chiếc ti vi khổ lớn treo trên tường hay để tâm
tới những câu chuyện dở hơi của Vân, chiếc cổ kiêu hãnh vẫn vươn cao như chưa từng có sự đổi
thay. Cô câm lặng để tìm kiếm sự yên bình ở đây, chờ cho tới khi nào qua giỗ đầu của bố.
Tháng sáu nhanh chóng qua đi, Dương một mình đi bộ tới trường như những cô sinh viên khác,
chú Thanh và chị Di dắt nhau về quê xây dựng một cuộc sống mới. Ngày chia tay ở bến xe,
Dương thôi không còn trách họ nữa, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng:
– Chú và chị lên tới nơi thì gọi điện cho cháu nhé.
Chị Di khóc không thành tiếng, đôi mắt xếch giàn giụa nước:
– Chúng tôi đi rồi cô nhớ cẩn thận với mẹ con mụ Trinh nhé, chúng không tử tế gì đâu.
– Vâng, em biết rồi, nước sông không phạm nước giếng thì lo gì đụng độ chứ.
Chú Thanh đặt tay lên vai Dương nói, giọng ôn tồn:

– Chú xin lỗi vì để cháu một mình ở đây, nhưng chú…
– Cháu không sao đâu, mọi người lên xe về cho sớm.
Mọi người từ bịn rịn biệt nhau, Dương lặng lặng giấu nước mắt vào trong, ngước nhìn bầu trời
cao thăm thẳm, nhủ thầm “thế là giờ đây ta còn lại một mình”.
Nhà vợ chồng Vĩ cũng giầu có và khang trang không kém gì biệt thự nhà Dương, nó được xây
theo kiểu hiện đại, nhưng lại được chủ nhân trang trí lòe loẹt nên phần nào mất đi vẻ đẹp tinh tế
của kiến trúc. Chú Vĩ bảo Dương ở cùng phòng với Vân nhưng cô nhất định không chịu, cô dọn
tới căn phòng nhỏ và ít tiện nghi nằm cô độc sát hành lang, ngày ngày chìm trong bóng tối và
tuyệt vọng.
Thời gian đó Dương hay tìm tới Lâm và xem đó như là một chỗ dựa cả về hiện tại lẫn tương lai.
Bên Lâm, Dương luôn có cảm giác được bao bọc, được đầy đủ nên chẳng phải lo nghĩ nhiều.
Nhưng Dương luôn thắc mắc, trong mối quan hệ với Lâm khoảng cách giữa hai người, là do cô
hay chính Lâm tạo nên? Luôn có một khoảng tối trong con người Lâm mà Dương không hề hay
biết, tình cảm của cô với Lâm tuy chưa chính thức thừa nhận, nhưng có ai mà không biết. Còn
Lâm, anh công khai theo đuổi cô một thời gian không ngắn, nhưng tại sao tình cảm ấy trong mắt
Dương lại không tròn đầy và rực rỡ như tình yêu đơn thuần của bao người khác?

Cuộc sống ở nhà Vĩ trôi đi trôi đi trong âm thầm được ba ngày thì có chuyện xảy ra.
Hôm đó từ lớp thể dục về nhà trời đã xâm xẩm tối, bước vào tới cửa cô thấy Vân cũng đi ra, trên
người mặc nguyên chiếc váy màu vàng chanh mà cô thích nhất. Dương thoáng nhíu mày rồi lạnh
lùng nói:
– Cho mày hai phút, mang vào chỗ cũ ngay lập tức.
Vân mỉm cười mỉa mai, không đáp lại, õng ẹo trước gương, cố tình trêu tức.
– Mày cởi ra hay để tao phải tự tay lột?
– Thích nâng khăn sửa váy cho tao lắm hả? Nhưng tao lại không có hứng, tránh ra cho tao đi.
Dương ném chiếc cặp xuống sàn nhà, nhếch mép khinh bỉ:
– Tưởng là mặc chiếc váy đó sẽ thành hoa khôi ư? Vào phòng và soi lại gương đi. Nhìn như một
con vẹt Nam Mỹ vậy.
– Mày dám chửi tao ư?
– Không, chỉ là góp ý một chút về thời trang thôi, tao không muốn mày làm hỏng chiếc váy đẹp
đẽ của tao.

Nói rồi Dương ngạo mạn nhìn Vân, kèm theo đó là một cái nhếch môi cười cợt. Bị đả kích manh,
Vân quên luôn mình đang chuẩn bị đi dự tiệc lao vào Dương cấu xé. Nhưng Dương đâu có phải là
một người hiền lành cho cam, việc im lặng sống trong ngôi nhà này không có nghĩa là nhẫn nhịn.
Cô đánh trả lại, đẩy Vân sóng soài xuống sàn nhà, hùng hổ là thế nhưng Vân chỉ biết la oai oái cầu
xin ngừng tay.
“Hự”
Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống sống lưng khiến Dương khụy xuống, cô
choáng váng ôm lấy đầu, máu rỉ ra kẽ tay chảy xuống má âm ấm.
– Con ranh, mày muốn chết hả? Ăn nhờ ở đậu mà còn không biết điều, dám đánh con tao à?
Thím Trinh vẫn còn lăm lăm chiếc gậy gỗ trong tay xỉ vả Dương không tiếc lời. Mấy người giúp
việc thấy Dương bị thương định giúp đỡ nhưng bị thím Trinh dọa nạt:
– Đứa nào lại gần tao đuổi thẳng cổ. Hôm nay tao sẽ thay cha mày dạy dỗ.
Dương vẫn chưa hết choáng váng, cơn đau khiến toàn thân cô tê dại.
– Thím không đủ tư cách để dậy tôi, muốn thì dậy con gái thím trước đi.
– Vẫn còn già mồm à? Để xem hôm nay mày có còn lớn tiếng được nữa không.

Nói rồi, thím Trinh hầm hầm bước lại, cầm chiếc gậy gỗ dáng mạnh xuống lưng Dương.
“Á”
Cô oằn người xuống, mái tóc xõa tung bết máu che đi gương mặt tái nhợt vì đau, cô nghe thấy
tiếng Vân hồ hởi cổ vũ mẹ:
– Đánh chết nó đi, đánh chết nó đi.
Cơn mưa gậy gỗ mỗi lúc một dồn dập, từng khớp xương trên người Dương như đang long ra, hòa
lẫn vào với da thịt đau tê tái. Cô cắn chặt răng để khỏi phát ra tiếng kêu, bàn tay lần lần trong hộc
bàn trước mặt, nắm chặt một vật.
Tức thì, cô đưa tay trái lên đỡ chiếc gậy gỗ đang hạ dần xuống mặt, rồi nhanh chóng túm lấy đầu
gậy giật mạnh lại. Thím Trinh lỡ đà ngã sấp mặt về phía cô, một bên má sượt qua con dao gọt hoa
quả mà Dương đang cầm.
– Đồ giết người, quân mất dạy, chúng mày còn đứng đấy à, gô cổ nó lại cho tao.
Tay ôm mặt, Thím Trinh gào thét như con chó điên, nhưng không dám tiến lại gần cô nữa.
– Ngày hôm nay, nếu tôi chết thì cũng phải kéo mẹ con thím đi cùng, muốn thì cứ vào đây. Các
người dồn tôi tới đường cùng ư? Ba tôi có linh thiêng nhất định sẽ không để cho các người yên ổn.

Dương hua hua con dao trước mặt, nước mắt hòa lẫn với máu chảy xuống vai, làm đỏ một
khoanh áo trắng. Có nằm mơ cô cũng chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại phải cầm dao để
tìm lối thoát. Cô ngước lên ban thờ nhìn ba, cô gắng tìm một chút an ủi từ ông trong lúc đau đớn
và chơi vơi này. Nhưng ban thờ trống trơn, bức ảnh của ba cũng không còn thấy nữa, cô thảng
thốt nhìn mẹ con thím Trinh, gằn giọng:
– Di ảnh của ba tôi đâu rồi? Các người đã mang đi đâu?
– Đây là nhà tao, tao muốn làm gì là quyền của tao.
– Tôi hỏi lần nữa, bà mang di ảnh của cha tôi đi đâu?
– Tao mang lên chùa rồi, thích dỗ chạp thế nào thì mày lên đó mà làm, tao không chứa. Nuôi ăn
nuôi học là tử tế cho mày lắm rồi.
Từng câu từng chữ là một mũi gao đâm trực diện vào trái tim cô, nỗi căm hờn khiến cô không
còn làm chủ được hành động và suy nghĩ của mình nữa. Cô cầm dao tiến lại phía thím Trinh, đôi
mắt đỏ ngầu, bừng bừng sát khí.
– Mày định làm gì?
Thím Trinh sợ hãi tới mức lắp bắp không thành lời. Mụ gọi chồng thất thanh, tiếng kêu như một
con lợn sắp sửa bị chọc tiết.

Vĩ giật lấy con dao trên tay Dương không mấy khó khăn. Mụ Trinh được thế, định đánh Dương
nhưng Vĩ ngăn lại, giận giữ quát:
– Mấy người làm cái gì thế hả? Sao lại đánh nhau ra nông nỗi này?
– Ba ơi, nó đánh con..- Vân mếu máo.
– Còn oan uổng lắm hay sao? Không tiệc tùng gì nữa, ở nhà. Còn cô nữa, người lớn mà cư xử
không ra sao hết, con cháu trong nhà mà cô làm như vậy coi được không?
– Phải, phải, nó là cháu ông. Nhưng cháu của ông đang định giết tôi đấy, để xem nó có phải vào
tù mà bóc lịch hay không?
Người đàn bà nanh nọc nhướng mắt nhìn Dương, vừa thỏa thuê vừa khinh thường. Chú Vĩ vội
vàng kéo vợ lên lầu, không quên dặn mấy người giúp việc lo cho Dương.
Cánh tay trái của cô vẫn rỉ máu, chiếc gậy gỗ gây ra một vết thương khá sâu vắt chéo qua bắp tay.
Cô tập tễnh bước lên cầu thang, cầm lấy chiếc khăn để thấm máu từ chị giúp việc
Khi đi ngang qua phòng vợ chồng chú Vĩ, bất giác cô dừng lại, tiếng nói chuyện của hai người
không to nhưng áp tai vào Dương có thể nghe thấy hết:
– Cô làm cái gì thế hả? Muốn người ta cười vào mặt tôi hay sao?

– Đạo đức gớm, anh chẳng phải diễn nữa đâu, hạ màn được rồi.
– Đúng là đồ đàn bà, chẳng hiểu cái gì. Cô tưởng vị trí giám đốc tôi ngồi dễ lắm hay sao? Bây giờ
chúng nó nhòm ngó như diều hâu chực xác, sơ hở ra cái là chết như chơi
– Chẳng phải anh đã dàn xếp với mấy tên tín dụng rồi đấy sao, giấy tờ nhà tôi cũng lấy về cho
anh rồi, có gì mà không ổn?
Dương thấy tai mình ù đi, cán bộ tín dụng và giấy tờ nhà ư?
– Mấy thứ đó chỉ che mắt thiên hạ thôi, nếu lần ra giấy tờ chứng nhận đã thanh toán nợ thì đi
tong, tôi đang lo vụ đó đây. Bây giờ cô phải giữ cái nhà này thật yên, mọi người biết cô ngược đãi
con Dương thì ai còn tin lời tôi nữa.
– Tôi biết rồi, không ngờ gia tài này lại về tay mình nhanh thế, lão Phan chẳng thể ngờ được, lúc
chết chỉ kịp cầu xin cho con gái một con đường sống, thật thảm hại…haha…
Dương đẩy cửa bước vào… Ánh mắt sắc lạnh như dao liếc nhìn hai con người mà cô đã từng xem
là thân thích, khuôn mặt u tối vẽ nên một nụ cười, vệt máu trên mặt đã khô, bầm lại trông thật
kinh dị.
– Mày…mày vào đây làm gì?

– Lệ Dương à, không phải như những gì cháu nghe thấy đâu, thực tình…
Sự im lặng ghê rợn từ Dương khiến vợ chồng Vĩ không biết phải làm sao, họ không nghĩ cô cháu
gái lại bình thản tới vậy. Cô vẫn đứng đó, ánh mắt chất chứa đau thương và căm thù tận xương
tuỷ, cả đời ba anh minh uy vũ, chỉ vì tình cảm anh em mà tin tưởng một con người độc ác như chú
Vĩ, cái gì gọi là máu mủ tình thâm? Cái gì gọi là một giọt máu đào hơn ao nước lã?
– Thím để di ảnh ba tôi ở chùa nào?
Dương không nổi giận, chỉ bình tĩnh nói một câu như thế. Thím Trinh hớt hải lục tìm rồi đưa cho
cô mảnh giấy có mấy nét chữ đơn giản. Cô lẳng lặng về phòng để lại phía sau sự kinh ngạc lẫn
khó hiểu cho vợ chồng chú Vĩ.
Chỉ vài bộ quần áo nhét sơ sài vào chiếc túi xách cô vội vàng bước đi. Trời đã tối hẳn, nhưng chỉ
cần ở lại đây một giây thôi cô sẽ nổi điên giết chết những kẻ độc ác kia ngay lập tức.
Ánh điện rực rỡ trên đường quốc lộ chỉ khiến Dương cảm thấy thê lương, cô rẽ vào một ngõ nhỏ
tối hơn, kéo chiếc khẩu trang trùm lấy khuôn mặt nhợt nhạt. Bầu trời tối nay vẫn đẹp như vậy,
lung linh sao và gió về mát rượi. Ba và mẹ ở đâu trong những ngôi sao đó? Hay là họ vẫn lạc lối
chưa tìm thấy nhau như mối lương duyên còn dang dở? Người ta nói khi con người chết đi sẽ được quỷ vô thường dẫn qua một chiếc cầu, uống bát canh ở đó thì sẽ quên hết những tiền duyên
kiếp trước. Hay là cô cũng chết đi nhỉ, cuộc đời này sống mới khó chứ chết thì có khó gì. Một nấm
mồ, một dải cỏ xanh, uống nốt bát canh, thế là đời kết thúc.
Trong vô định, đôi chân đưa cô về căn nhà cũ mà cô và mọi người đã sống. Bóng tối mênh mông
bao trùm căn biệt thự, vườn bách hợp chẳng có người chăm héo rũ, những khóm hoa cây cảnh đắt
tiền người ta đã mang đi cả, góc sân trơ trọi vài vạt cỏ cháy nắng. Dương ngồi bệt xuống đất và
dựa người vào tường, cơn đau từ những vết thương lại nhói buốt, tê dại. Một vài người lướt qua
cô, họ nhận ra tiểu thư họ Hoàng nhưng chẳng một ai dừng lại hỏi han. Nước mắt từ đâu bỗng
tuôn rơi chan chứa, cô gục mặt vào hai bàn tay thổn thức, thì thầm gọi tên những người thân yêu.
Dương đi qua con đường mà cô vẫn thường đi học, rồi từng ngõ nhỏ với hoa sữa thơm da diết…
Cô dừng lại nhìn theo đôi tình nhân đang dạo bước trên đường, người con gái có mái tóc dài
thướt tha mỉm cười hạnh phúc, chàng trai nắm tay cô ánh mắt đầy tin tưởng… Dương không thấy
nước mắt mình ứa ra nữa, nhưng sự bực tức, đố kị từ đâu bỗng len lỏi trong lòng, cô đang ghen tị,
ghen tị với bất cứ ai đang hạnh phúc và vui vẻ trên cõi đời này.
Dương chợt nghĩ tới cô bạn thân Vi Anh mới nhớ ra mình không kịp mang điện thoại theo, trong
túi cũng chẳng còn một xu lẻ.

Mùi cơm nóng từ ngôi nhà bên cạnh khiến Dương ứa nước mắt, cơn đói như đợt thủy triều dữ
dằn hành hạ bao tử đau thắt. Cô chưa từng để ý mùi cơm lại thơm và ấm áp tới thế. Chỉ ước một
bữa cơm được ngồi chung với mọi người như xưa, chỉ thế thôi mà sao khó quá.
Từng bước chân rệu rã và mệt mỏi, Dương cứ bước đi, bước đi mãi cho tới khi trước mắt bồng
bềnh những vệt mây trắng xóa, những nỗi đau đớn trong thân thể bỗng chốc tiêu tan, một bàn tay
vô hình nào đó ôm trọn lấy bờ vai cô, êm ấm vô cùng…
– Ơ này….Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!

Truyện Đọc: Em là tia năng Chương V

Những cơn ác mộng cứ chập chờn trong giấc ngủ dày vò cơ thể rệu rã
của Dương, vài hình ảnh đứt rời không rõ nghĩa như lưới dao sắc nhọn
lia qua lại trong tiềm thức hỗn độn. Dương từ từ mở mắt, không phải
ánh nắng rực rỡ đánh thức cô như mọi bận, xung quanh tối mờ, chỉ có
chút ánh sáng từ khe hở lọt vào rạch một đường vào không gian u ám.
Có lẽ cô đã chết rồi, chỉ có địa ngục mới ẩm thấp và tối tăm thế này
thôi. Nhưng khi cựa mình, cơn đau buốt nhói lên cô mới phát hiện ra
mình vẫn đang còn sống và hoảng hốt nhận ra đây chẳng phải một nơi
quen thuộc. Một vài câu cảnh tỉnh vang lại từ trí não kéo theo nỗi sợ hãi
đầy bản năng.
Dương nhẹ nhàng bước xuống khỏi những tấm ván ọp ẹp, lần theo tia
nắng để tìm lối ra, nhưng không may mắn, đó là một bức tường nứt
chứ không phải cánh cửa, sự thực thì Dương cũng không chắc mình
đang ở trong một căn nhà hay trong một hang chuột.
– Cô dậy rồi hả?
Tiếng nói không biết từ đâu vang lại trong không gian tối tăm làm
Dương lạnh gáy, mồ hôi mẹ mồ hôi con tứa ra đầm đìa.
– Ai…ai đó?
Một thằng con trai cao lêu nghêu đẩy cửa bước vào miệng cười toe toét
trước mặt Dương rồi thản thiên tiến đến thu dọn đống chăn lộn xộn
trên giường.
Dương lùi lại, nép vào sát góc tường, hai tay ôm ngực, cánh mũi phập
phồng như chú cà chọi chuẩn bị lên đài

– Làm ơn đừng có nghĩ linh tinh nữa. Tôi chưa hề đụng tới cô, việc
vận chuyện cô về đây được thực hiện nhờ cái xe kia.
Chiếc xe cút kít rỉ sét nằm ở góc phòng, kinh ngạc lẫn tức tối, Dương
cay đắng khi ngĩ tới cảnh mình bị hắn vứt lên chiếc xe nhỏ thó đó, kéo
về đây như một con…hừ…không thể nghĩ tiếp được, còn đâu là danh
giá nữa.
Dương nghiến răng tức tối nhưng nhanh chóng xuống giọng, bây giờ
ra gây sự không phải là giải pháp hay ho.
– Thì ra anh chính là ân nhân cứu mạng của tôi, ơn này…
Tuy đã tuy luyện khá lâu, nhưng câu nói dối dễ thương cứ ngắc ngứ
trong họng không sao thoát ra được.
– Ây dà, đừng nghĩ tôi cố tình cứu cô nha, chẳng qua là thấy tội
mấy chị lao công vất vả trong quá trình phân loại rác ấy thôi.
Hắn vẫn đứng cười nhăn nhở, cái kiểu cười nửa miệng này, hình như
đã gặp ở đâu rồi…
– AAA, thì ra là anh, cái đồ miệng thối..
Sự liên quan bất ngờ giữa những gì đã xảy ra với câu trù ẻo của hắn
đêm hôm đó làm Dương không thể không tức giận suy luận. Cần có
một kẻ đứng ra chịu trách nhiệm để Dương nhằm vào, tất nhiên đó là
hắn chứ không phải cái được gọi là số phận, không hình không dạng
kia.
– Vậy ra cô đã xui xẻo thật à? Haha.

– Ừ đấy, người khác khốn khổ thì anh vui lắm hả? Tại sao tôi lại
gặp anh vào cái hôm ấy chứ, anh đúng là quạ đen. Tôi…Tôi ghét những
người như anh.
Dương xả ra một hồi những câu thâm độc, quả nhiên đã tác động tới
cảm xúc của hắn không ít.Gương mặt đột nhiên rúm lại như quả táo
khô, hắn nín thinh quay vào sau bức tường, rồi ném cho Dương chiếc
khăn vải bông mềm ấm, gương mặt nhăn nhó không lộ chút thiện cảm.
– Đáng lẽ ra tôi nên để cô nằm ngoài đường cho chuột tha, lau vết
thương đi.
Dương tức tối ném cho hắn một ánh nhìn căm giận rồi như sực nhớ ra
điều gì, cô sục tay vào túi áo thở phào nhẹ nhõm, mảnh giấy vẫn còn
đây. Hắn đẩy cảnh cửa sổ được cài then gỗ, ánh nắng đỏng đảnh len
vào căn phòng tối, Dương mới nhìn rõ xung quanh. Tường không dán
giấy lộ những mảng tưởng sụt lỗ chỗ, nền nhà xi măng xù xì, thô ráp.
Thứ gì cũng đều đã cũ, kể cả mấy bộ quần áo treo trên tường, nhưng
khá gọn gàng, sạch sẽ. Bên cạnh giường có kê một chiếc bàn nhỏ, bên
trên những cuốn sách được xếp ngay ngắn, rồi giấy A4, com pa, bút chì,
cặp sách, cả những khối vật chất hình thu kì dị mà Dương chưa thấy
bao giờ. “Có vẻ như hắn đang học Kiến Trúc, nhìn mặt có tư chất ác độc
nhưng không phải lưu manh” Dương thầm nghĩ.
Nói rồi hắn ngồi bệt xuống sàn nhà xi măng, lôi nồi cơm điện ra và bắt
đầu húp canh xì xoạp. Dương cau mặt, bất lịch sự nhất quả đất.
Kể ra đã gần một ngày Dương chưa ăn gì, từ lúc tình lại, mải suy tính
và tức giận cô cũng quen đi “Ông anh ruột” của mình. Nhưng lúc những âm thanh “xì xoạp” khiến ông anh được dịp nổi cơn. Mặc dù hệ
thần kinh trung ương luôn ra lệnh “Không được phép thèm thuồng”
nhưng Hệ thống tiêu hóa khoang miệng phản chủ mở vòi cho vô số
nguồn nước, khiến Dương theo phản xạ “Đánh ực” một cái.
Đôi mắt tinh quái mở to nhìn Dương, cô gượng gạo tiếp tục lau những
vệt máu khô trên cánh tay ra vẻ không để ý nhưng kẻ thích làm khổ
người khác kia đâu có dễ dàng bỏ qua hành động dại dột đó của cô.
Hắn cười, kiểu cười nửa miệng thích thú, đôi môi mỏng hơi cong lên.
– Đói lắm rồi hả? Tôi nghe được cả tiếng sôi của dạ dày cô rồi.
– Tôi …Không đói.
Dương nói dối một cách ngập ngừng. Cơn đói đã lột trần tấm áo
choàng kiêu hãnh của tiểu thư xuống
– Đừng bày đặt cao ngạo nữa, nếu cô có đủ tiền đã chẳng để bụng
mình đói thế. Này, ăn đi.
Hắn đẩy tô cơm to vật vả về phía Dương, cô mím môi nhìn tô cơm
được chan canh ngập, loáng thoáng vài miếng thịt mỡ đen xì do kho đi
kho lại nhiều lần. Chiếc tô có lẽ có tuổi đời kha khá, nổi những đường
vân đen của dầu mỡ bám lâu ngày.
– Không ăn à?
– Đột nhiên không muốn ăn nữa.
Hắn thoáng nhíu mày, không nói gì thêm nữa, với luôn tô cơm ăn ngon
lành. Ăn xong không ngần ngại mà mang bát đi rửa, phong thái mang
đậm chất nhân dân lao động

– Cô định thế nào?
– Thế nào là thế nào?
Dương ngô nghê hỏi lại, cũng tại tâm trí phần lớn đang tập trung vào
việc xoa dịu cơn đói.
– Tôi còn phải đi làm bây giờ, đi bộ khoảng một cây số là ra đường
lớn, có xe bus.
– Cái gì? Đi bộ một cây số á? Tôi chẳng rảnh.
– Thế thì tùy đại tiểu thư thôi, tôi đây cũng không rảnh.
Hắn nhếch mép cười lạnh nhạt.
“ Hắn đang cố tình mỉa mai mình đây mà, bản chất tàn bạo không thể
che giấu được”.
– Thế còn taxi?
– Ở đây ngoài xe rác ra thì không có phương tiện nào 4 bánh cả?
Còn thắc mắc gì không?
– Anh cố tình đấy hả?
– Đừng có vớ vẩn. Xui xẻo mới gặp phải cô.
Nói rồi hắn lôi tay Dương đi, rồi đóng cửa cái rầm, vẻ mặt vẫn lạnh
tanh không biểu cảm. Dương dãy dụa, tuy sức lực có yếu đi đôi chút
nhưng ương bướng thì có thừa.
– Định làm gì hả?
– Cô muốn về nhà thì im lặng chút đi, tôi đưa cô ra bến xe bus

Nhắc đến “Nhà” Dương lại muốn khóc, trái tim cũng chợt trở nên yếu
mềm, sống mũi cay cay như sát ớt.
– Khiến anh chắc? Có điện thoại thì cho tôi mượn.
Hắn đưa giơ chiếc điện thoại 120i đã mòn cả bàn phím,dù đã sử dụng
không ít những điện thoại đắt tiền nhưng mày mò mãi Dương mới
nhấn được đúng số của Vi Anh.
– A lô.
– Vi Anh à, tao, Dương đây…
Vừa thổ lộ được một câu, chẳng hiểu sao nghẹn đắng trong cổ họng
không sao nói tiếp nữa, sau đó là tiếng khóc não nề của Vi Anh, khiến
Dương quên luôn ý định chảy nước mắt của mình.
– Được rồi, con dở, tao chưa khóc thì mày khóc lóc cái gì? Bây giờ
tao đang ở…
– Bãi rác trung tâm
Hắn khẽ nhắc. Dương tròn mắt nhìn hắn, suýt nữa thì nổ luôn con
ngươi.
– Tao đang ở…
Tức thì, hắn thô bạo giật lấy điện thoại nói oang oang:
– Đang ở xóm bãi rác trung tâm, cách thành phố 2km về phía Tây
Nam. Sự nhanh nhẹn của cô là niềm may mắn cho tôi.
Rồi cúp máy cái rụp, khỏi cần phải hỏi, Vi Anh bên kia choáng phải biết

Dương lủi thủi bước theo hắn, giữa con mắt săm soi của bao nhiêu
người xung quanh. Gặp ai hắn cũng chào hỏi xởi lởi, nếu có ai hỏi thêm
vài câu về cô gái xinh xắn nhưng hơi te tua đi bên cạnh thì hắn chỉ cười
khiêm tốn rồi nói rằng “ Cháu nhặt được ở bãi đêm qua, bây giờ mang
tới đồn công an nộp”. Thế là mọi người không hỏi thêm nữa, chỉ chúc
hắn đi mau mắn. Dương xấu hổ tới tím cả mặt, chỉ ước sao được thẳng
chân đạp cho “ân nhân cứu mạng” một cái.
Khung cảnh quanh đây khiến Dương rất ngỡ ngàng. Cô chưa từng
nghĩ rằng, ngay bên cạnh thế giới xa hoa, đẹp đẽ cô sống lại là một thế
giới khác hoàn toàn trái ngược, bẩn thỉu, hôi hám và đầy ruồi nhặng.
Làm sao họ và hắn lại có thể sống được ở đây, nguồn nước đen đúa,
phế thải ngập vào tận nhà và bọn trẻ con thì nhặt nhạnh đồ ăn và chơi
trên bãi rác.
Bầu trời không còn nắng gắt gỏng nữa, nhìn về phía xa xa chân trời,
Dương thấy những đám mây xám xịt, báo hiệu một cơn mưa rào vội
vã…
Ra tới nơi thì Vi Anh cũng vừa chạy xe tới, nàng ta hoảng hồn khi nhìn
thấy bộ dạng te tua của Dương.
– Làm sao lại ra nông nỗi này hả mày? Sao mày không gọi điện cho
tao, tao cứ nghĩ mày vẫn yên ổn sống ở đó.
– Chuyện này tao kể sau…
Dương hích tay vào hông bạn rồi hất hàm về phía hắn, Vi Anh hiểu ý
ngay, ra chào hỏi hết sức thân tình.
– Cảm ơn anh đã giúp đỡ bạn tôi, tôi biết tên anh được không?

– Vũ.
Hắn đáp gọn lỏn rồi thản nhiên bước lên xe bus, trước sự ngạc nhiên
của Vi Anh.
– Hắn không lịch sự lắm đâu.
– Hơi lạnh lùng nhưng là người tốt. Bây giờ tao đưa mày đi ăn nhé,
đói lắm rồi phải không?
Dương ăn từ tốn những gì Vi Anh gọi ra cho cô dù bản thân đang đói
tới mức có thể ăn hết một con bò. Thói quen ăn uống đã được rèn giũa
từ nhỏ, cộng với bản tình cao ngạo của mình Dương đang cố gắng tỏ ra
mình vẫn là một đại tiểu thư, dù Vi Anh đang vô cùng cảm thông với
bạn.
– Có khó khăn gì thì nói với tao…
– Cũng chẳng có gì to, chúng mang di ảnh bố tao lên chùa rồi – Dương
nghèn nghẹn – Mấy vết thương này cũng là do đánh lộn ở đó.
– Sao mày không nói cho tao biết, còn Lâm nữa.
– Ít ra mày nên nói với tao hoặc Lâm.
Mày cũng có khá hơn tao đâu, còn Lâm…tao không muốn anh ấy nhìn
thấy trong bộ dạng này với lại bản chất tình yêu cũng không phải là
lòng thương hại.

Đôi mắt Dương không cười theo khẩu hình miệng, nó hơi méo, hơi
xếch sang bên trái, trông thật cám cảnh. Hai đứa thoáng im lặng gượng
gạo, trời nhá nhem tối, ánh sáng mờ ảo của quán cà phê không đủ để Vi
Anh có thể nhìn thấy đôi mắt thăm thẳm những suy tư của Dương.
– Tạm thời cứ về nhà tao đi đã, trời tối thế này để mày một thân một
mình lang thang ngoài đường tao không yên tâm.
– Nhưng…
– Không sao đâu, bà ấy đi du lịch tuần sau mới về.
Dương với Vi Anh là bạn thân chơi với nhau từ ngày còn để chỏm
nhưng cô chưa bao giờ tới nhà Vi Anh chơi, Vi Anh cũng không hề
muốn dẫn bạn về. Gia đình Vi Anh cũng thuộc hành danh gia vọng tộc,
nhưng mẹ mất sớm, ba đi bước nữa và có vời dì hai đứa con trai. Vi
Anh nhanh chóng bị ra “rìa”, cuộc sống tinh thần cũng u ám và buồn tủi
nhiều nhưng sự mềm mỏng trong tâm tính giúp Vi Anh chịu đựng
được tất cả những điều đó.
Hai đứa vừa về tới nhà đã lăn ngay trên sô pha, Dương cảm thấy thân
mình lại được bao bọc trong êm ấm, gió từ điều hòa thổi ra mát lạnh rũ
bỏ sự hôi hám và nóng nực ở bãi rác.
Có tiếng bước chân trên lầu, Vi Anh nhỏm người dậy, cô không cười
nữa, đôi mắt hiền hòa như có gợn sóng chớp chớp:

– Dì đã về rồi ạ. Đây là Dương, bạn con.
Người đàn bà có gương mặt đẹp như tranh vẽ nhưng ánh mắt sắc sảo
nhìn Dương.
– Cháu chào cô ạ.
Bà ta gật đầu khách sáo rồi bước vào bếp, Vi Anh cười với bạn rồi cũng
bước theo sau, Dương lơ đang nhìn khung cửa sổ được chạm trổ đẹp
mắt, mưa đã bắt đầu nặng hạt.
– Bạn con sẽ ở cùng phòng với con, không làm ảnh hưởng tới việc
học tập của hai em đâu ạ. Khi nào tìm được chỗ ở bạn con sẽ đi đi ngay.
Tiếng Vi Anh cầu xin khe khẽ.
– Nhà này không phải là trại tế bần.
– Dì ơi, con chưa từng cầu xin điều gì, bạn con không có nơi nào để
đi cả.
Tiếng sét chói tai rạch ngang bầu trời đen tối, mưa quất vào mặt Dương
rát buốt nhưng cô chẳng muốn dừng lại, có lẽ Vi Anh sẽ hiểu và thông
cảm cho Dương.
Bước đi thất thểu, tâm trạng nhiễu loạn như tơ vò, mưa xối xả, hoảng
loạn thi nhau rơi xuống như muốn xé rách áo cô để cào vào vết thương
chưa khép miệng, chẳng phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước
mắt nữa.
Cửa hàng trang sức của Lâm rực rỡ ánh đèn, anh không nhận ra
Dương ngay cho tới khi cô khẽ gọi.

Anh dịu dàng đưa cho cô chiếc khăn dầy ấm áp, cử chỉ hết sức quan
tâm:
– Em làm anh lo muốn chết, gọi cho em bao lần mà không
được. Vân nói… – Anh ngừng lại, rồi tiếp tục – Thay quần áo đi rồi anh
đưa em tới phòng khám bên cạnh, vết thương của em nặng quá. Hôm
nay em hẵng ở đây đã, anh có việc phải qua gặp mấy người bạn.
Dương cảm thấy cơ thể như có một luống sức sống mới tuôn chạy
trong người, anh không nhắc gì tới những việc đã xảy ra khiến Dương
rất an tâm.
Sáng hôm sau, Lâm tới từ rất sớm đón cô đi ăn sáng. Dương thích thú
vòng tay qua eo anh và xiết nhẹ, rồi giả bộ càu nhàu:
– Hôm qua anh đi đâu thế?
– Gặp khách hàng.
– Gặp khách mà phải đi qua đêm ư? Khai báo thành khẩn sẽ được
hưởng khoan hồng.
Dương nhõng nhẽo, đó là cách các cô gái khẳng định quyền hạn với
người yêu của mình.
– Thôi đủ rồi, mau gọi món đi.
Vẻ mặt của Lâm không có vẻ đang đùa, anh chăm chú nhìn vào điện
thoại và hý hoáy nhắn tin

Dương cáu kỉnh khi nhận ra thái độ hờ hững của Lâm, cô thản nhiên
cầm điện thoại của anh và thực hiện công tác kiểm tra.
– Em làm cái gì vậy? Đưa điện thoại cho anh.
– Em phải kiểm tra xem anh đang ngoại tình với ả nào, người yêu
em không được phép lăng nhăng với bất cứ ai.
– Em đừng có điên, trả lại đây.
Nghe câu nói đó, Dương lặng người, một cảm giác bất an mơ hồ ập đến
– Anh, anh nói thế với em ư? Nếu anh không làm việc gì khuất tất
thì việc gì phải sợ.
Những người xung quanh đều quay lại nhìn hai người. Mặt Lâm đỏ
gay vì bực bội và xấu hổ:
– Anh có làm điều gì khuất tất cũng không đến lượt em quản.
– Nhưng em là, em là….
Dương có cảm giác như mình sắp khóc.
– Em với anh là bạn, chỉ thế thôi.
Lâm để lại trên bàn một xấp tiền rồi đi thẳng ra cửa, Dương nắm chặt
bàn tay, nỗi xót xa và ngạc nhiên tràn trong lồng ngực. Cô cúi mặt,
nước mắt bắt đầu rơi như mưa không sao ngăn lại được. Nhớ lại thời
gian trước đây, khi Lâm theo đuổi cô rất nhiệt tình, anh đã hứa mãi mãi
chỉ yêu thương và chăm sóc một mình Dương thôi. Nhưng Lâm đã nuốt
lời.
– Cảm giác bị người khác từ chối tình cảm có vẻ đau khổ nhỉ?

Dương ngước nhìn, lập tức nước mắt không rơi được nữa.
Là Vũ.

Vì em là .. tia nắng

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here